Bên ngoài pho tượng Cổ Tổ lúc này chỉ còn tồn tại bảy quầng sáng, tỏa ra ánh sáng nhu hòa. Chẳng qua trong bảy tầng sáng giờ phút này lại vừa có một quầng sáng từ từ mờ đi giống như tùy lúc có thể tiêu tán vậy.
- Vương Lâm!
Huyền La bị ngăn bên ngoài Tổ Miếu, hướng về phía trong truyền thần niệm Nhưng thần niệm này một đi không trở lại. Đầu lâu của Tiên Tổ không biết là Vương Lâm có thể nghe thấy hay không.
Hai tay hắn bắt quyết, lập tức bên ngoài thân thể xuất hiện một vầng sáng tỏa ánh sáng chói mắt như mặt trời cất bước đi về phía trước, ầm ầm tiến vào Tổ Miếu. Nhưng chỉ sau mấy bước, hắn lập tức bị bắn ngược lại, thân thể bị cuốn về phía sau.
Trong khi Huyền La không ngừng thử mọi cách thì sâu trong Tổ Miếu, thân thể Vương Lâm đã hoàn toàn khô héo nhìn như xương khô. Bốn phía quanh hắn không còn chút điểm sáng. Ý chí của hắn đã mơ hồ tới không thể phát hiện ra.
Vồ số lần thử dung hợp toàn bộ đều thất bại khiến ý chí của hắn giống nhưbị xóa tan.
Nơi này vô cùng yên tĩnh, không có chút tiếng động nhưng một lát sau lại có một tiếng hồi âm mơ hồ vang lên.
- Vương Lâm!
- Vương Lâm!
- Vương Lâm!
Vương Lâm nhắm hai mắt vẫn không nhúc nhích. Chỉ là sau khi giọng nói này xuất hiện, trong cơ thể như xương khô của hắn có một đám hồng quang lóe lên. Hồng quang này chính là Hồn Huyết trong cơ thể hắn!
Ánh sáng lóe lên giống như chiếu rọi chỗ sâu trong Tổ Miếu đen tối này.
Thời gian trôi qua không biết đã qua bao lâu, quầng sáng bên ngoài pho tượng Cổ Tổ lại tiêu tán bốn luồng sáng nữa chỉ còn ba quầng sáng, khiến cho ánh sáng bao phủ thiên địa cũng giảm đi không ít, khiến cho màn đêm đen kịt lúc này trong mười năm lần đầu tiên còn vẻ bất đồng.
Nhưng đêm nay lại hầu như không có ai đi ngủ. Tất cả tộc nhân Thủy Cổ đều nhìn về phía pho tượng Cổ Tổ xa xa thậm chí cả hô hấp cũng như ngừng lại.
Ba quầng sáng bên ngoài pho tượng Cổ Tổ lại vừa có một quầng sáng như ngọn nến bị gió thổi tắt, lập lòe một chút rồi vụt tan.
Lại ít đi một quầng sáng rồi!
Chỉ còn hai quầng sáng thôi, Cổ Đạo phân thần của người này đã tiến hành tới hai mươi năm, chẳng lẽ không thể thành công sao.
Đến lúc hai quầng sáng này tiêu tán hết… kia lại một quầng sáng nữa biến mất!
Tiếng xôn xao bao phủ cả thiên địa bao phủ Thủy Cổ hoàng thành. Hầu như tất cả mọi người đều hít sâu một hơi khi nhìn quầng sáng bên ngoài pho tượng Cổ Tổ biến mất một lần nữa. Lúc này chỉ còn lại một đạo mà thôi!
Mà quầng sáng này cũng từ từ ảm đạm đi!
- Vương Lâm! Tỉnh lại đi!
Huyền La vung quyền đánh thẳng về phía Tổ Miếu, phát ra tiếng rống kinh thiên. Tiếng rống nọ vang vọng cả Thủy Cổ hoàng thành, giống như lôi đình ầm vang, cuối cùng toàn bộ cuốn về phía Tổ Miếu này.