Ta là Cổ sinh ra từ trước khi thiên địa xuất hiện, tồn tại trước khi vũ trụ được sinh ra, trước ta còn Cổ Tiên xuất hiện, tiên muốn nô dịch ta, ta muốn tiên này phải bị ta hủy diệt!
Nếu ta thất bại thì hậu nhân của ta đời đời là kẻ địch của tiên, đời đời khiến cho thiên hạ vô tiên!
Ban cho ba con trai của ta chín giọt Hồn Huyết, các con hãy thống lĩnh vạn dân của Cổ Tộc đợi tới ngày Cửu Khúc Tam Tướng cùng xuất hiện, đợi ta luân hồi, đợi người kế thừa của ta xuất thế.
Vương Lâm khoanh chân ngồi trong Tổ Miếu kia, thân thể hắn héo rũ thoạt nhìn giống như là cái thây khô. Áo trắng toàn thân lúc này cũng rủ xuống, như thể không còn ở trên người nữa.
Trong đầu hắn không ngừng hiện lên thanh âm này vang vọng suốt thời gian năm mươi năm. Ban đầu thanh âm này như ẩn như hiện, giống như là thì thầm, nhưng theo thời gian trôi qua, ở trong đầu Vương Lâm thanh âm này càng ngày càng mãnh liệt, giống như là gào thét lên.
Nhất là hiện giờ dường như là có người ở bên tai hắn không ngừng gào lên. Trong tiếng gào thét kia lộ ra một sự nghịch thiên và không cam lòng, khiến cho máu huyết toàn thân Vương Lâm sôi trào lên, hừng hực bốc cháy.
Trong khi máu huyết toàn thân hắn bị thiêu đốt, thân thể máu thịt của hắn dường như không thể chịu đựng được, giống như là bị luyện hóa, không ngừng héo rũ cho đến hôm nay đã trở thành một cái thây khô nhưng lại không có một cảm giác suy yếu nào ngược lại còn mơ hồ ẩn chứa một sức sống và sức mạnh kinh người. Như thể nếu có một ngày thân thể của Vương Lâm lại khôi phục lại như thường, giống như khi hắn mới bước vào Tổ Miếu này thì sức mạnh thân thể hắn sẽ đạt tới một trình độ khủng bố cực kỳ kinh người.
Trong Tam Tổn Thất Kiếp của Cổ Tộc đệ Tam Tổn kia có ba kiếp, ngoài Cổ Mạch thương khung huyết, còn có Cổ Đạo tam phân thần! Dưới sự phân hóa có thể khiến cho người của Cổ Tộc khi độ kiếp sẽ có được sức mạnh Cổ Tộc bạo tăng.
Rất nhiều tộc nhân của tam tộc chỉ cần có được hai mươi bảy tinh điểm trở thành thánh thì trong cuộc đời sẽ trải qua Tam Tổn Thất Kiếp này. Nhất là đệ Tam Tổn và hai kiếp cuối cùng kia cần phải ở trong Tổ Miếu của các tộc mới có thể vượt qua.
Nhưng do sự khác nhau của thân thể, sự đề cao và tạo hóa mà mỗi người có được cũng không giống nhau.
Trong năm mươi năm này Vương Lâm thủy chung khoanh chân ngồi ở chỗ đó gần như không hề nhúc nhích, để mặc cho thanh âm bên tai kia không ngừng vang vọng. Cuối cùng sau khi Kế Đô hoàng tử ở trước miếu vái một cái rồi rời khỏi, Vương Lâm cảm thấy trong cơ thể mình, kiếp thứ hai của đệ Tam Tổn đã có dấu hiệu giáng xuống.
Tiếng gào thét bên tai kia càng ngày càng kịch liệt, máu huyết trong cơ thể lại càng sôi trào thiêu đốt hừng hực. Một cảm giác khô nóng từ trong cơ thể hắn chậm rãi bộc phát ra tràn ngập toàn thân hắn.