Trong nháy mắt khi Vương Lâm mở bừng đôi mắt ở trong mật thất, trên Cổ Đạo Sơn của Cổ Tộc, tại đỉnh tầng tháp cao, thân ảnh bị sương mù bao phủ than khẽ:
- Còn… bốn trăm năm.
Trên đại lục của Tiên Tộc sau khi bảy mươi hai hồn xuất hiện cầu khẩn trời cao cả mặt đất liền binh tĩnh trở lại. Mà người duy nhất biết được chút dấu vết trong chuyện này là Cửu Đế Đại Thiên Tôn, nội tâm bất an dù ngồi xuống đả tọa nhưng cũng thỉnh thoảng nhìn lên bầu trời lộ khát vọng và sự kính sợ.
Khát vọng cả đời này của hắn chính là loại cảnh giới trong truyền thuyết kia. Nhưng hắn mãi vẫn chưa bước được tới bước đó.
Cổ Đạo Đại Thiên Tôn sở dĩ là cường giả đệ nhất Tiên Cương chính là do hắn nhất định đã đạt tới bước kia! Không biết khi nào thì ta cũng có thể đạt tới bước đó… Cửu Đế trầm mặc thần sắc phức tạp thở dài.
Trên Đế Sơn lúc này Hải Tử toàn thân mặc bạch y đang đứng trên ngọn núi. Gió núi thổi tới làm y phục nàng tung bay. Thần sắc nàng lộ vẻ băn khoăn và mê man.
Lúc trước trong khi nàng suy tính lại cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc. Nàng không nói với Cửu Đế bởi bản thân nàng cũng hoài nghi mình cảm nhận sai.
Trên mặt đất của Cổ Tộc, trong hoàng thành của Thủy Cổ Nhất Mạch, tại Nguyên Thủy Sơn, sắc mặt Đại Thiên Tôn Tống Thiên lúc này mơ hồ tái nhợt, phức tạp nhìn về phía xa xa không biết đang suy nghĩ điều gì.
- Sư. Sư tôn.
Phía sau hắn truyền tới tiếng nói do dự của HoàngMan.
- Im đi cho ta!
Tống Thiên không quay đầu, ngắt lời Hoàng Man. Giờ phút này hắn không muốn nghe gì hết. Hắn muốn suy tư cho tốt một hồi. Vừa rồi kịch biến của ba mươi sáu quận Cổ Tộc có phải có quan hệ với Vương Lâm đang bế quan hay không.
Dù hắn không nhận ra sự liên quan nhưng hắn vẫn lo lắng chẳng may mà có chuyện này, Tống Thiên hắn cần phải suy nghĩ cho kỹ.
- Thôi bổn tôn phải đi tới một chuyến vậy!
Một lát sau ánh mắt Tống Thiên lóe lên, tay phải giơ lên điểm một chỉ vào hư không. Lập tức trên bầu trời phía trước truyền ra tiếng ầm vang. Lực lượng tám phương bỗng nhiên cuốn động, khiến cho phong vân biến sắc. Chỉ thấy một cái khe khổng lồ liền bị xé ra trên bầu trời.
Một cái đầu rất lớn chui ra từ trong cái khe nọ. Cái đầu này màu xanh, trên đầu có hai sừng, bất ngờ chính là một Cổ Ma! Một lượng lớn hắc khí bao phủ toàn thân Cổ Ma này. Nó phát ra tiếng gầm rống, vươn móng vuốt từ sâu trong cái khe ra tạo thành tiếng chấn động ầm vang không gian, lại xé cái khe này to ra nữa thân thể chui ra.
Thân thể hắn cao tới vạn trượng, sau khi đi ra liền ngửa mặt lên trời gầm rống, quỳ xuống trước mặt Tống Thiên.
Nhìn Cổ Ma khổng lồ trước mặt, ánh mắt Tống Thiên lóe lên, tay trái vỗ trán một cái. Lập tức một đám tơ xanh từ trong mi tâm hắn bay ra chui vào trong mi tâm của Cổ Ma hoàn toàn biến mất.