Nhìn Lý Mộ Uyển ở trong quan tài, nhìn hàng lông mi run rẩy cùng những giọt nước mắt trong suốt của nàng, ánh mắt Vương Lâm mang theo vẻ ôn nhu lau nước mắt cho Lý Mộ Uyển. Những giọt nước mắt kia đọng trên đầu ngón tay hắn vẫn chưa chảy xuống, mà lấp lánh trong suốt, giống như là thủy tinh.
Hắn đặt những giọt nước mắt trên đầu ngón tay lên khóe miệng, nhấp những giọt nước mắt này, rất đắng, rất chua cay. Nhưng sau khi hòa tan trong lòng lại mơ hồ có vị ngọt, một hương vị nói không nên lời. Vương Lâm nhìn Lý Mộ Uyển rất lâu, rất rất lâu. Hắn không để ý thời gian trôi qua mà thủy chung nhìn gương mặt thanh tú của Lý Mộ Uyển, dường như là vĩnh hằng Cho tới một ngày, trái tim Vương Lâm dần bình tĩnh trở lại. Hắn nhắm hai mắt lại, khi mở mắt ra hai mắt hắn lộ ra một sự quyết đoán và kiên định.
Khom người xuống, mặt Vương Lâm chạm vào đôi môi tái nhợt của Lý Mộ Uyển. Bên tai của nữ tử trong quan tài này hắn như thì thào nói một điều gì đó mà chỉ có nàng và hắn mới có thể nghe được.
Nửa ngày sau Vương Lâm vung tay áo, quan tài chứa Lý Mộ Uyển hóa thành một đạo tinh quang biến mất không còn. Trong mật thất chỉ còn lại một mình Vương Lâm lẳng lặng ngồi ở đó.
Trên vách tường cách đó không xa có một ngọn đèn. Ngọn đèn này rất huyền diệu, nếu không có ngoại lực thì có thể cháy đến vạn năm bất diệt. Lúc này ngọn đèn lấp loáng, tản mát ra hào quang chớp tất khiến cho bộ dáng sau lưng Vương Lâm bị chiếu rọi trở nên như ẩn như hiện.
Trong lúc khoanh chân ngồi, Vương Lâm giơ tay trái túm vào hư không, lập tức một đạo kim quang lóe lên, ở trong tay hắn xuất hiện hồn của Tiên Hoàng. Hồn này nhắm hai mắt, mặc dù toàn thân có kim quang bao phủ nhưng lại có một vẻ hư thối nồng đậm.
Nhìn hồn này, Vương Lâm hơi chần chừ nhưng cũng cắn răng há miệng phun ra một ngọn lửa xanh. Ngọn lửa xanh này chính là ngọn lửa linh hồn của hắn, sau khi bao phủ linh hồn này liền cháy lên hừng hực.
Hồn này ta có thể sử dụng hay không, có thể trừ bỏ được Trớ Thuật trên đó được không, việc này sẽ rất mất thời gian.
Vương Lâm nhìn hồn của Tiên Hoàng đang bị lửa linh hồn vờn quanh, hồi lâu sau thu ánh mắt lại, bỗng nhiên nhắm mắt chậm rãi thổ nạp. Thanh âm hô hấp của hắn rất nhẹ không thể phát hiện ra được, toàn thân không hề nhúc nhích.
Thời gian trôi qua, trong nháy mắt đã qua ba năm.
Trong ba năm này không có người nào tới quấy rầy Vương Lâm, ở trong mật thất hắn vẫn không hề nhúc nhích, mà đắm chìm trong thổ nạp. Bên trong thân thể hắn, tu vi cùng sức mạnh Cổ Tộc đã lưu chuyển một cách hoàn mỹ, nhưng một luồng sức mạnh Tiên Cổ dung hợp hình thành trong cơ thể hắn ở trên Cổ Đạo Sơn vẫn chưa vận chuyển được một chu thiên, lúc này cũng chỉ mới vận chuyển được một đoạn rất ngắn mà thôi.
Hồn của Tiên Hoàng đang được lửa linh hồn luyện hóa cũng không có biến hóa nhiều, nhưng xu hướng hư thối bên trong cũng mơ hồ chậm lại.