Bên trong ngọn núi đã trở thành đống đổ nát, trong trận pháp khổng lồ kia, sau khi sương mù tiêu tan lộ ra thân ảnh ngồi ở trung tâm của trận pháp này. Thân ảnh này toàn thân có hào quang mười màu lượn quanh, nhưng hào quang này cũng không dày, có thể khiến cho Vương Lâm nhìn thấy rõ tướng mạo của người này.
Đó là một lão già, tướng mạo của hắn không ngờ cực kỳ giống với Thiên Vận Tử!
Nhưng sau khi Vương Lâm ngưng thần nhìn lại, cũng mơ hồ cảm thấy người này chẳng những giống Thiên Vận Tử mà còn có chút giống một người khác!
Vương Lâm! chúng ta lại gặp nhau rồi.
Lão già kia mỉm cười, thần sắc rất ung dung bình tĩnh, nhìn Vương Lâm. Vẻ tươi cười của hắn khiến cho người ta nhìn không thấu, giống như là tham lam, giống như là hồi tưởng, thậm chí ở sâu trong mắt còn ẩn khuất một sự kiêng kị.
Ta nên gọi ngươi là Thiên Vận Tử hay là Thất Thải Tiên Tôn!
Thân thể Vương Lâm lúc này đã cao tới bảy tám trăm trượng, đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm lão già kia, chậm rãi nói.
Hình dáng của người này không ngờ giống như tướng mạo của Thất Thải Tiên Tôn và Thiên Vận Tử hòa trộn vào nhau.
Lão phu có nhiều tên lắm, nhưng hôm nay lại thích cái tên Thiên Vận Tử này.
Lão già kia trong lúc mỉm cười giơ tay phải lên vỗ xuống trận pháp ở bên dưới.
Lập tức trận pháp khổng lồ này lại ầm ầm vận chuyển, tản mát ra một đám hào quang kỳ dị. Hào quang này chói mắt bao phủ trong thiên địa, dẫn động sức mạnh thiên địa đồng thời còn khuếch tán ra những lực dao động. Với thân thể lớn mấy trăm trượng kia của Vương Lâm dưới lực dẫn động này cũng không thể không lùi lại phía sau vài bước.
Truyền tống!
Hai mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang. Với trình độ cấm chế và trận pháp của hắn lúc này liếc mắt một cái là có thể nhìn ra trận pháp bên dưới đối phương chính là một Truyền Tống Trận!
Đáng tiếc, ngươi giết người còn chưa đủ.
Lão già kia khoanh chân ngồi ở nơi đó than nhẹ một tiếng.
Vương Lâm không nói câu nào. Lúc này hắn có rất nhiêu nghi vấn, nhưng lại không mở miệng, mà giơ tay phải lên đánh một quyền về phía trận pháp. Tiếng ầm ầm trong nháy mắt vang lên kinh thiên, thân thể cường hãn này của Vương Lâm cùng với sức mạnh của một quyền kia ngay khi giáng xuống Truyền Tống Trận, theo tiếng ầm ầm vang vọng Vương Lâm lập tức cảm nhận được một lực phản chấn rất lớn cuốn tới.
Thân thể hắn truyền ra tiếng nổ ầm ầm, tay phải bị bắn lên. Hắn ngưng thần nhìn lại, Truyền Tống Trận kia không hề tổn thương một chút nào!
Ngươi không thể phá được trận này, không thể ngăn cản được kế hoạch của lão phu đâu. Lão phu chờ ngày này đã lâu lắm rồi Lão già kia lắc đầu nhìn Vương Lâm. Hai mắt dần lộ ra một vẻ kỳ dị. Ánh mắt kia lộ ra một vẻ phức tạp, lộ ra vẻ tham lam, còn có một sự kiêng kị.
Ánh mắt như vậy Vương Lâm trước đây cũng đã từng nhìn thấy ở Thiên Vận Tử, nhưng còn xa mới rõ ràng như thế này. Chuyện này có quan hệ rất lớn tới việc tu vi của hắn đã trở thành Đại Thiên Tôn.