Thân ảnh của Vương Lâm dừng lại ở trên bầu trời khiến cho tất cả tộc nhân Đạo Cổ ở nơi đây chú ý, còn khiến cho Thánh Hoàng Tổ Diệp Vi kia cũng ngưng thần nhìn lại.
Đó là một đại hán rất bình thường, hắn đứng trong đám người, dường như không hề chớp mắt, tu vi cũng chỉ mới đạt tới trình độ Bát tinh Cổ Thần, còn chưa được xưng là thánh.
Tộc nhân của Đạo Cổ như vậy trong Đạo Cổ nhất mạch này có số lượng rất nhiều, lúc bình thường tuyệt sẽ không có người nào để ý tới. Nếu không phải ở trong hoàng cung này khắp nơi đều có Truyền Tống Trận đem rất nhiều tộc nhân của Đạo Cổ truyền tống đến thì người này cũng sẽ không xuất hiện ở nơi này.
Bị nhiều người để ý như vậy nhưng thần sắc đại hán này rất bình tĩnh, không hề để ý tới mà vẫn nhìn Vương Lâm như trước, thần sắc hiện lên một vẻ cảm khái.
Bên trong thân thể hắn không có nhiều hơn một tia huyết mạch của Đạo Cổ hoàng tộc, tia huyết mạch này đến từ Diệp Mịch. Diệp Mịch là người trong hoàng tộc. Máu tươi của hắn đã biến thành hậu nhân bên trong động phủ giới, dù nhiều hay ít thì cũng là huyết mạch của hoàng tộc.
La Trần.
Vương Lâm nhìn đại hán kia, trầm mặc ở giữa không trung, trong hai mắt cũng lộ ra vẻ cảm khái.
Đại hán này chính là La Trần, là cố nhân đã dung hợp với Vọng Nguyệt, tặng Cổ Thần Tinh cho hắn, chứng kiến lễ Cổ Tộc trưởng thành của Vương Lâm. Nhìn La Trần, những cảnh tượng trong động phủ giới không khỏi hiện lên trong lòng Vương Lâm.
Vương Lâm than nhẹ một tiếng, ôm Tống Trí đã dung nhập tàn hồn của Lý Mộ Uyển từ trên trời hạ xuống, đi về phía La Trần. Tộc nhân của Đạo Cổ phía dưới cả đám đều theo tiềm thức lui về phía sau lộ ra một khoảng trống.
Vương Lâm đứng ở trước mặt La Trần, nhìn gương mặt quen thuộc ở trước mắt này.
La Trần bái kiến đại nhân.
Đại hán kia than nhẹ, ôm quyền hướng về Vương Lâm vái một cái.
Ngươi tách ra từ trong cơ thể Vọng Nguyệt khi nào?
Vương Lâm nhìn đối phương nói.
Khi đi theo Huyền Tôn trở về đây, Huyền Tôn đã giúp ta tách ra khỏi Vọng Nguyệt.
Đại hán bình tĩnh mở miệng, hai mắt nhìn Vương Lâm. Thanh niên trước mắt này năm đó hắn đã từng gặp, khi đó đối phương còn rất nhỏ bé, nhưng hôm nay khi gặp lại cũng đã trở thành một Đại Thiên Tôn, thậm chí còn giết cả Đạo Cổ hoàng tôn. Toàn bộ hoàng cung, ngay cả Thánh Hoàng Tổ kia cũng không thể ngăn cản, chỉ có thể mở đại trận ra để cho người này rời khỏi.
Thời gian thay đổi mọi thứ vốn chỉ là hình dung cảnh vật, nhưng đó có lẽ chính là nguyên nhân gây nên sự cảm khái kia của La Trần.
Sao lại không đến tìm ta.
Vương Lâm nhẹ giọng nói.
Đại hán kia cười khổ, lắc đầu không nói. Hắn đã sớm biết Vương Lâm tới hoàng thành của Đạo Cổ, cũng đã có ý định tới tìm đối phương. Nhưng thân phận của Vương Lâm quá cao, là đệ tử duy nhất của Huyền La, lại là người bảo vệ cho Đạo Cổ nhất mạch. Còn hắn chỉ là một nhân vật nhỏ trong bộ tộc Đạo Cổ mà thôi.