Cửu Khúc đồng thời nổi lên, bản hòa âm này vang vọng trên mặt đất của Cổ Tộc. Đã qua bao nhiêu năm, cảnh tượng và khúc nhạc này đã trở thành truyền thuyết, nhưng lúc này trong hoàng cung của Cổ Tộc lại một lần nữa vang lên!
Toàn bộ hơn mười vạn tộc nhân trong hoàng cung thần sắc kích động, hướng về hư ảnh Cổ Tổ hiện ra ở giữa thiên địa trong Cửu Khúc này nhất tề quỳ lạy.
Cha của Đạo Cổ hoàng tôn kia, lão già mặc hoàng bào đã bị mất một cánh tay lúc này thần sắc khiếp sợ, không chút do dự cũng quỳ xuống lạy, thân thể run rẩy, trong tâm thần không phải là sự kích động mà là sự sợ hãi vô cùng.
Hư ảnh của Cổ Tổ không ngờ lại được người này biến hóa ra, Cửu Khúc cũng được người này tấu lên, đây… đây… cho dù là người trong hoàng tộc ta các đời cũng chưa bao giờ có người có thể làm được điều này. Người này không ngờ lại có thể làm được. Huyết mạch của hắn chẳng lẽ so với hoàng tộc ta còn tinh thuần hơn!
Huyền La đứng ở đó nhìn hư ảnh Cổ Tổ kia ánh mắt lộ ra vẻ sùng kính. Hắn không quỳ mà ôm quyền hướng về hư ảnh kia vái một cái.
Đạo Cổ hoàng tôn kia giờ phút này trợn mắt há hốc mồm, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin. Hắn giống như là đã phát cuồng, thân thể vội vàng lui về phía sau. Một mạch lùi ra khỏi đại điện này. Ở nơi đó ngẩng mạnh đầu, nhìn thấy hư ảnh đang chấp tay sau lưng nhìn lên không trung ở giữa thiên địa phía trên đại điện kia.
Ngay khi nhìn thấy thân ảnh này, thân thể Đạo Cổ hoàng tôn run lên, tâm thần chấn động.
Không thể nào!
Thanh âm của hắn gào lên, thân thể không ngừng lùi lại phía sau cho đến khi đứng ở trên quảng trường.
Trẫm mới là con cưng của trời, trẫm mới là Đạo Cổ hoàng tôn, trẫm mới là hậu nhân của Cổ Tổ!
Sắc mặt Đạo Cổ hoàng tôn tái nhợt, toàn bộ tâm thần hắn bị một sự điên cuồng tràn ngập. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này, hắn không thể chịu được sự đả kích này, chỉ vào hư ảnh ở giữa thiên địa kia và trở nên hoảng loạn.
Mọi người ở trên quảng trường ngoài Huyền La đang khom lưng vái ra thì toàn bộ tộc nhân đều quỳ ở đó, cho dù là tộc nhân của hai tộc còn lại cũng như vậy. Chỉ có Đạo Cổ hoàng tôn là giống như người điên, đứng ở đó chỉ vào hư ảnh Cổ Tổ gào thét lên vang khắp thiên địa.
Không thể nào, quyết không thể nào, đây là giả! Đây là ảo ảnh do hắn tạo ra, đây không phải là thật, trẫm mới là hậu nhân của người, huyết mạch của trẫm mới có thể khiến cho thân thể của người giáng lâm, trẫm là Đạo Cổ hoàng tôn!
Các ngươi đứng lên cho trẫm, các ngươi bị mù sao, đây là giả, đứng lên cho trẫm!
Đạo Cổ hoàng tôn kia nổi giận gào to lên, còn hướng về tộc nhân ở bốn phía không ngừng gầm rú như thể bọn họ quỳ lạy mang lại cho hắn sự sợ hãi và áp lực rất lớn, buộc hắn không thể không tin rằng hết thảy chuyện này đều là thật.