Màu sắc phượng bào nữ tử mặc tươi đẹp. Ở trên người nàng tạo thành khí chất cao quý. Nàng cúi đầu, khuôn mặt bị chuỗi hạt châu che phủ, mơ hồ chỉ thấy được đôi mi thanh tú đang nhíu lại, từng bước đi về phía Đạo Cổ Hoàng.
Tiếng leng keng thực tế không phải do chuông kêu tạo ra mà là do là do những chuỗi hạt châu che mặt nữ tử này khi nàng bước đi va chạm với nhau mà thành.
Giờ phút này trên các đài cao trong sân rộng này, ánh mắt người tam tộc tới dự dạ tiệc đều đồng loạt ngưng tụ trên người nữ tử này. Tướng mạo nàng cũng không phải xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại có một cảm giác không nói lên lời tồn tại, rất nhu hòa, nhìn rất thoải mái, giống như khiến tâm linh yên tĩnh.
Khí chất trên người nữ tử này chính là tĩnh. Giống như một đóa bách hợp yên lặng nở rộ, chỉ có cánh chim bay xuyên qua tầng mây trắng trên bầu trời, ngẫu nhiên cúi đầu nhìn xuống có lẽ mới có thể thấy vẻ đẹp trong tích tắc đó.
Vương Lâm đứng đó, trong nháy mắt nữ tử này xuất hiện, lập tức sự phiền muộn trong lòng hắn liền biến mất, giống như chưa bao giờ xuất hiện vậy.
Tống Trí.
Vương Lâm liếc một cái liền nhận ra nữ tử này. Hắn còn nhớ rõ khi vừa tới đại địa của Cổ Tộc, ở bên ngoài Hắc Thạch Thành đã từng gặp nữ tử này.
Hai mắt Đạo Cổ hoàng tôn lộ vẻ khen ngợi nhìn nữ tử mặc phượng bào đang đi tới, cười rộ lên. Hắn vung hai tay áo, cao giọng nói.
Hoàng hậu, tới ngồi bên cạnh trẫm. Hôm nay là việc vui của Đạo Cổ nhất mạch chúng ta, cũng là ngày trọng đại trong đời trẫm.
Bước chân nữ tử mặc phượng bào sững lại, chút, trong sự trầm mặc liền đi về phía long ỷ của Đạo Cổ hoàng tôn, nhẹ nhàng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn về phía đại điện.
Nàng vẫn cau mày như trước, sâu trong hai mắt ẩn giấu vẻ mê man, khiến người ta cả thấy giống như hơi bất lực.
Trong nháy mắt khi nàng ngẩng đầu lên, người đầu tiên mà nàng nhìn thấy trong đại điện chính là Vương Lâm đang ngưng thần nhìn lại!
Trong tích tắc, ánh mắt hai người ngưng tụ giữa đại điện.
Trong khoảnh khắc khi ánh mắt hai người tiếp xúc, trong đầu Vương Lâm lập tức có tiếng ầm vang. Tiếng ầm vang này quá mức đột ngột, giống như vô số lôi đình đồng thời nổ vang, đồng thời truyền khắp toàn thân Vương Lâm, thậm chí khiến cho Nguyên Thần và linh hồn hắn run rẩy. Giống như nữ tử trước mặt này chính là một bộ phận mà sinh mệnh Vương Lâm không thể thiếu vậy!
Thần sắc Vương Lâm biến đổi. Hắn nhìn chằm chằm vào nữ tử này, trái tim tăng tốc đập thình thịch. Nữ tử này khiến hắn cảm thấy rất quen thuộc. Nhưng loại cảm giác quen thuộc này bị ấn bên trong một màn sương mù. Vương Lâm không thể nhớ ra là sự quen thuộc đó tới từ đâu!
Uyển nhi. Lý Thiên Mai. Chu Như. Hồng Diệp.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn vào hai mắt nữ tử này, trong đầu hiện lên những khuôn mặt nhưng lại cách nào tìm ra chính xác sự quen thuộc này tới từ nơi nào.
Vừa rồi hình như không phải.
Vương Lâm khi nhìn kỹ lại lại phát hiện ra nữ tử này cực kỳ xa lạ, giống như chênh lệch rất lớn so với suy nghĩ của hắn.
Vương Lâm!
Một tiếng nói không to nhưng cực kỳ uy nghiêm vang lên bên tai Vương Lâm.
Hoàng hậu của trẫm lại hấp dẫn sự chú ý của người như vậy sao?
Đạo Cổ hoàng tôn nhìn Vương Lâm, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lùng. Hắn mặc dù là hoàng tôn nhưng hôm nay hoàng hậu đi ra, tất cả mọi người đều chỉ tiếp xúc ánh mắt rồi thôi. Duy độc có Vương Lâm này lại làm càn nhìn lại. Hắn vốn đã bất mãn đối với Vương Lâm, giờ phút này cau mày, lời nói trở nên lạnh lùng.
Vương Lâm trầm mặc, nhờ lời nói của Đạo Cổ hoàng tôn mà như tỉnh lại, ánh mắt lộ vẻ phức tạp. Hắn không để ý tới Đạo Cổ hoàng tôn mà vẫn nhìn nữ tử mặc phượng bào như trước.
Hắn muốn tìm ra nguyên nhân cảm thấy quen thuộc nữ tử này. Chẳng qua hắn nhìn rồi lại thầm than một tiếng, ánh mắt lộ vẻ buồn bã.
Nữ tử này hắn không nhận ra.
Nguyên nhân của sự quen thuộc đó hắn cũng mơ hồ tìm ra. Khí chất của nữ tử này, khí chất tĩnh tại đó rất giống Lý Mộ Uyển.
Không có khả năng là Uyển nhi. Chỉ là khí chất tương tự khiến ta gặp ảo giác thôi.
Với tu vi của Vương Lâm lúc này, nếu nữ tử này thực sự là Lý Mộ Uyển thì hắn liếc mắt một cái liền có thể nhận ra. Nhưng giờ phút này dù hắn nhìn thế nào cũng chỉ thấy quen thuộc mà thôi, nhưng không tìm ra chút dao động khí tức của Lý Mộ Uyển.
Uyển nhi ở trong Tị Thiên Quan. Tàn hồn của nàng mất tích. Không tìm được nữa. Nữ tử này không phải. Chỉ là trên thế gian này sao lại có người có khí chất giống nhau như vậy.
Vương Lâm nhắm hai mắt lại, trong mắt tràn ngập bi ai.
Sắc mặt nữ tử kia ửng đỏ, ánh mắt lộ vẻ tức giận, giống như rất khó chịu đối với việc Vương Lâm vô lễ nhìn kỹ mình. Chẳng qua nàng cũng không nói lên lời, sâu trong nội tâm giống như cảm thấy người trước mặt này quen thuộc. Loại cảm giác quen thuộc này vừa xuất hiện lập tức biến mất quỷ dị, giống như không còn tồn tại.
Trẫm đang hỏi ngươi đó!
Đạo Cổ hoàng tôn giơ tay trái lên, vỗ mạnh vào tay vịn của long ỷ, phát ra một tiếng nổ ầm vang nhưng tay vịn này lại không hư hao chút nào.
Chẳng qua trong đại điện vào tích tắc này bỗng nhiên xuất hiện hơn mười đạo sát khí tập trung nghiêm ngặt vào trên người Vương Lâm. Đồng thời mơ hồ có thể thấy trong đại điện, bốn phía Vương Lâm có hơn mười hư ảnh như làn khói, như ẩn như hiện, giống như chỉ cần Đạo Cổ hoàng tôn ra lệnh một tiếng thì họ sẽ đồng loạt ra tay.
Cũng trong khoảnh khắc này, trong sân rộng bên ngoài đại điện, trên mấy trăm đài cao còn có các tộc nhân tới từ các tộc khác. Bọn họ cũng nhìn ra sự dị thường, thần sắc cổ quái, ánh mắt đảo qua người Vương Lâm trên đại điện xong lại vừa nhìn về phía nữ tử mặc phượng bào đang tức giận kia.
Nữ tử này rất giống một vị cố nhân của Vương mỗ.
Vương Lâm mở hai mắt, thấy vẻ tức giận trong mắt nữ tử kia, trong nội tâm không hiểu tại sao lại có cảm giác đau đớn và mất mát. Hắn hôm nay đã xác định nữ tử này không phải là người hắn muốn tìm.
Chẳng qua khí chất giống nhau khiến nỗi đau xé rách tâm thần của Vương Lâm lại trào dâng.
Hả?
Ánh mắt Đạo Cổ hoàng tôn âm thầm lóe lên, quay đầu nhìn thoáng qua nữ tử mặc phượng bào bên cạnh, rồi lại nhìn Vương Lâm, đột nhiên khóe miệng lộ vẻ tia mỉm cười khổng ai hiểu.
Hoàng hậu, người có quen biết người bảo vệ tương lai của Đạo Cổ nhất mạch ta không?
Đạo Cổ Hoàng âm trầm nói.
Nữ tử mặc phượng bào cúi đầu, khẽ lắc đầu.
Quốc sư lúc đầu đưa tàn hồn này cho ta đã nói tàn hồn này bị hắn phong ấn, sẽ có lan ra khí tức gì, dù là người quen thuộc nhất với nữ tử này cũng tuyệt đối không thể nhận ra, trừ phi là về mặt tính toán suy diễn có thể vượt qua hắn, nếu không dù có tu vi Đại Thiên Tôn thì ở phương diện này cũng không thể phát hiện chút nào.
Đạo Cổ hoàng tôn mỉm cười.
Thú vị, chẳng lẽ tàn hồn này thật sự là có quan hệ với Vương Lâm sao?
Trong nội tâm của Đạo Cổ hoàng tôn có hơi mừng rỡ nhưng thần sắc vẫn mang theo nụ cười khổng thể nắm bắt như trước.
Có lẽ không chừng các ngươi có biết nhau cũng nên. Hoàng hậu, ngươi đi xuống cho người bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch chúng ta trong tương lại nhìn mặt, để hắn nhìn kỹ xem. Nếu các ngươi là cố nhân thì cũng là một chuyện vui mừng của chúng ta.
Đạo Cổ hoàng tôn chậm rãi nói.
Nữ tử mặc phượng bào nọ trầm mặc, nhẹ nhàng đứng dậy, nhìn Vương Lâm, chậm rãi đi tới. Vương Lâm kinh ngạc nhìn đối phương. Hắn phảng phất như thấy được Lý Mộ Uyển, tâm thần chấn động, thậm chí cả thân thể cũng hơi run rẩy.
Cho tới khi nữ tử này đi tới cách Vương Lâm một trượng, bình tĩnh nhìn hắn, vẻ tức giận trong mắt càng nhiều, mơ hồ khiến Vương Lâm cảm thấy rất lạnh lùng. Quen thuộc và xa lạ khiến hắn quên đi chuyện tự hỏi, quên đi mình đang ở trong Đạo Cổ hoàng cung, quên cả đại địa Cổ Tộc. quên cả Tiên Cương đại lục này, giống như đang trở về động phủ giới, trở về sơn cốc tại Chu Tước Tinh, ngơ ngác nhìn đối phương, vẻ bi ai trong mắt giống như có thể hòa tan thiên địa.
Vẻ bi ai đó bị nữ tử này nhìn thấy. Trái tim nàng đột nhiên cảm thấy đau đớn, sắc mặt tái nhợt, trong mắt cũng hiện lên vẻ mê man. Chỉ là vẻ mê man này rất nhanh tan đi, lại một lần nữa hóa thành vẻ tức giận.
Ngươi. Không phải là nàng.
Hồi lâu sau Vương Lâm mới lộ vẻ khổ sở. Hắn đột nhiên rất muốn uống rượu, rất muốn cho mình say khướt một lần để quên đi nỗi đau tới tận linh hồn này. Hắn biết tất cả mọi chuyện vừa rồi đều là ảo giác.
Nhưng ảo giác này lại dẫn tới rất nhiều ký ức của Vương Lâm, làm cho hắn nhớ lại cảnh tượng mấy ngàn năm trước, khiến cho sự bi ai của hắn càng sâu, càng đậm.
Thân thể lảo đảo lùi lại phía sau vài bước. Vương Lâm không nhìn nữ tử này nữa, không nhìn Đạo Cổ hoàng tôn nhưng cũng không rời đi mà đi về chỗ bàn hắn, ngồi ở đó lẳng lặng nhìn mặt bàn. Hồi lâu hắn cầm một bầu rượu đưa lên mép uống một ngụm lớn.
Chẳng qua rượu này tuy cay nóng nhưng lại không khiến hắn say nổi.
Vương Lâm rất ít khóc nhưng giờ phút này khi uống rượu, khóe mặt hắn lại có nước mắt chảy ra. Trong nước mắt này, Vương Lâm uống một ngụm rượu, khiến nước mắt chảy vào miệng, rất đắng, rất chát, giống như mùi vị nỗi đau thương của hắn.
Nữ tử mặc phượng bào đã trở lại bên cạnh Đạo Cổ hoàng tôn, bình tĩnh ngồi xuống, thủy chung không nói một lời. Vẻ tươi cười trên mặt Đạo Cổ hoàng tôn càng nhiều, ánh mắt rơi lên người Vương Lâm lại có sự đắc ý và vui sướng hiện lên trong nháy mắt.
Xem ra tám chín phần mười là Vương Lâm quen biết tàn hồn này. Mà tàn hồn này trước khi dung thể lộ vẻ mê man, nghĩ tới chắc cũng là do Vương Lâm này. Đáng tiếc hả. Trong cuộc đời này dù ngươi có tu vi gì, dù ngươi có bao nhiêu Hồn Huyết, dù ngươi có Huyền La làm sư phụ nhưng nỗi bi ai lớn nhất chính là dù ở trước mặt nhau nhưng lại không thể nhận ra nhau. Chẳng qua chuyện như vậy lại càng khiến ta hứng thú.
Đạo Cổ hoàng tôn cười ha hả, giơ chén rượu cùng uống với cả vạn người trong dạ tiếc này một lần nữa.
Dựa theo truyền thống của Đạo Cổ nhất mạch thì lúc này hắn vốn phải để nữ tử mặc phượng bào này rời đi. Nhưng Đạo Cổ hoàng tôn lại không làm như vậy mà vẫn để nàng ngồi cạnh mình. Hắn muốn tiếp tục nhìn thần sắc Vương Lâm, giống như có thể khiến hắn thấy khoái cảm và sự thỏa mãn lớn nhất.
Trong thời gian ngắn, bởi Đạo Cổ hoàng tôn thoải mái khiến dạ tiệc này lên tới cao trào, tiếng nói cười trào dâng, chúc mừng không dứt, vô cùng náo nhiệt.
Trong sự náo nhiệt này, chỉ có Vương Lâm yên lặng ngồi đó uống từng chén rượu, vẻ đau thương trong mắt không cách nào theo rượu mà say nổi.
Hoàng hậu, Vương ái khanh hình như không vui. Ngươi thay mặt trẫm đi mời hắn một chén.
Đạo Cổ hoàng tôn mỉm cười mở miệng.(*)
(*): phẫn nộ xung thiên.
Nữ tử mặc áo phượng kia than nhẹ một tiếng, nàng thật sự không thích cảnh tượng náo nhiệt như thế này. Nhất là ánh mắt kia của Vương Lâm lại càng khiến cho nàng có chút không quen, đồng thời trong lòng còn có sự đau đớn chính nàng cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng mỗi lần muốn suy nghĩ cho rố. Thì lại càng thấy mê man hơn.
Nhẹ nhàng đứng dậy. Ở bên cạnh nữ tử mặc áo phượng này lập tức có một hư ảnh hiện ra sau khi cung kính dâng chén rượu lên lơ lửng ở phía sau nữ tử này. Theo nàng đi ra khỏi đại điện, trong tiếng huyên náo đi tới trước chỗ ngồi của Vương Lâm.
Vương Lâm ngồi ở đó cúi đầu xuống, trong thời gian ngắn ngủi này hắn đã uống bảy tám hồ rượu. Hắn ngẩng đầu. Nhìn nữ tử ở phía trước, trước mắt Vương Lâm dường như trở nên mơ hồ.
Ngươi… Nữ tử kia nhìn Vương Lâm. Nhẹ giọng đang muốn nói.
Ngươi sẽ đánh đàn sao?
Vương Lâm đau khổ nói. Sau khi nói xong, hắn lắc đầu tự giễu mình, đứng dậy cầm hồ rượu, sau khi chạm vào chén rượu của nữ tử kia liền uống cạn hồ rượu, rồi bỗng nhiên hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng lên trời.
Những giọt rượu đau khổ kia bắn ra, có một giọt rơi lên mặt nữ tử này, rất lạnh.
Uyển nhi! Hồn của ngươi rốt cuộc ở nơi nào!
Trên bầu trời thân ảnh Vương Lâm đã bay đi xa. Nhưng bên tai nữ tử này lại mơ hồ nghe thấy một thanh âm này.
Thanh âm này vô cùng bi thương, không chỉ có nàng mới nghe thấy, mà còn có một số người ở trên quảng trường và trên đài cao ở nơi này. Còn có Đạo Cổ hoàng tôn bên trong điện, nụ cười trên miệng hắn càng đậm. Hắn cầm chén rượu nhấp nhẹ một ngụm.
Hắn không nhìn thấy. Vương Lâm cũng không nhìn thấy, tất cả mọi người cũng không nhìn thấy. Sau khi nghe thấy một câu Uyển nhi kia, nữ tử mặc áo phượng thân thể bỗng nhiên run lên, ánh mắt nàng lộ ra vẻ giãy giụa và mê man. Nhưng rất nhanh sự giãy giụa kia liền tiêu tan, ánh mắt nàng trở nên trống rỗng.
Xoay người, nữ tử trống rỗng này đi trở về đại điện, ở phía sau nàng, sự phồn hoa náo nhiệt kia lại sáng lên như ngọc.
Uyển nhi, dù ta phá vỡ cả tinh không, cũng phải tìm ra được hình bóng của nàng.
Uyển nhi, ta sẽ lấy ngọn lửa thiêu đốt cả bầu trời, để cho nàng không còn lý do gì để nhắm mắt nữa.
Uyển nhi, ta sẽ lấy sấm sét giáng xuống cả thế giới, để cho nàng nghe thấy được thanh âm của ta.
Uyển nhi, ta sẽ đi hàng vạn vạn dặm, đi qua tất cả thế giới, để tìm cho bằng được hơi thở của nàng.
Uyển nhi, ta sẽ nhập ma sát đạo, nghịch thiên thí tiên, phá vỡ thiên địa. Bóng lưng cô độc đứng ở trước mặt nàng, để cho nàng phải mở đôi mắt có thể khiến ta bình tĩnh lại.
Uyển nhi, hồn của nàng đang ở đâu!
Trong mắt Vương Lâm chảy xuống hai hàng lệ. Trong Đạo Cổ hoàng thành sáng rực đèn đuốc này, giữa thiên địa này yên lặng đi về phía trước. Bóng lưng hắn cô độc, hiu quạnh, lộ ra một sự bất lực.
Ở sâu trong lòng hắn vĩnh viễn bị sự lạnh lẽo và sinh tồn bao trùm, sẽ không dễ dàng hiển lộ ra. Nhưng lúc này, sau khi nhìn thấy khí chất quen thuộc kia. Vương Lâm cũng không còn có thể che giấu, không thể lừa gạt chính mình nữa. Nước mắt của hắn đã chảy xuống.
Trong khi hắn yên lặng đi tới. Nước mắt rơi xuống, không biết rơi xuống nóc nhà ở nơi nào. Bên tai hắn truyền tới tiếng náo nhiệt của hoàng cung kia. Nhưng hiện giờ Vương Lâm cũng không để ý. Cũng không muốn nghe, hắn chỉ muốn một mình tới một nơi không có ai, yên lặng lật giở lại ký ức của mình.
Hắn quay về Đạo Cổ Điện, đi về căn nhà gỗ của mình, ở trong căn nhà gỗ này. Vương Lâm đóng cửa lại. Ngơ ngác ngồi ở đó. Hắn tu luyện, đi xuống nhìn mặt trời Đại Thiên Tôn ở dưới lòng đất một cách vô thức, hắn nhìn thiên địa nhiều màu ở bên ngoài cửa sổ, rất lâu, rất lâu.
Ta có tu vi thông thiên thì đã sao Ta có ý chí nghịch thiên thì đã sao Cho dù ta là người bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch, nhưng cũng không thể tìm được Uyển nhi.
Trên mặt Vương Lâm lộ ra sự thống khổ. Hắn vẫn không muốn tự hỏi về vấn để này. Hắn luôn lấy sự đề cao tu vi để tự mê hoặc mình, để lừa gạt chính mình, tự nói với bản thân chỉ có như vậy mới có thể có hi vọng tìm được hồn của Uyển nhi.
Nhưng hắn đã lừa bản thân mấy ngàn năm. Hôm nay ở hoàng cung lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tống Trí có khí chất giống như Uyển nhi. Hắn đã không thể khống chế được sự hồi tưởng và suy nghĩ kia.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Vương Lâm tự nhốt mình ở trong căn nhà gỗ. Chịu đựng sự đau khổ như cắn nuốt trái tim kia. Trước mắt hắn hiện lên những cảnh tượng cũ, lúc này hắn chỉ có dựa vào ký ức để khiến cho bản thân không còn cô độc nữa Giống như là lão tổ của Đông Lâm Tông kia. Ở bên trong tông phái chết chỉ có một mình hắn kia. Chỉ có ký ức để làm bạn.
Thế gian này lại có người có khí chất giống như vậy. Nhưng nàng lại không phải là Uyển nhi, nàng là Tống Trí ở bên ngoài Hắc Thạch Thành ta đã nhìn thấy nữ tử kia.
Hồi lâu sau. Vương Lâm mạnh mẽ đè nén sự đau khổ và hồi tưởng trong lòng xuống, hắn không muốn làm cho bản thân trở nên yếu đuổi. Đối với việc tìm lại hồn của Uyển nhi, chuyện này không hề có lợi ích gì.
Thở dài một tiếng thật sâu. Vương Lâm nhắm hai mắt lại. Nửa ngày sau khi mở mắt ra. Trong mắt lại có sự bình tĩnh. Chỉ là ở sâu bên trong sự bình tĩnh đó. Cũng có một vẻ đau thương lượn lờ.
Tống Trí Trong lúc thì thào. Vương Lâm giơ tay phải lên. Sau khi vung tay lên lập tức ở bên ngoài thân thể hắn xuất hiện những hư ảnh trùng điệp. Những ngũ hành chân thân kia lần lượt hiện ra vây quanh hào quang của kim bản nguyên ở chính giữa. Bên trong hào quang kia mơ hồ như lộ ra một hư ảnh. Hư ảnh này chính là chân thân của kim bản nguyên sắp sửa được ngưng tụ ra.
Khiến cho mình bình tĩnh lại. Khiến cho mình không còn suy nghĩ về việc này nửa. Tự nói với chính mình Tống Trí kia không phải là Uyển nhi, Vương Lâm nhìn hào quang của kim bản nguyên kia. Thần sắc tiều tụy. lại nhắm hai mắt lại, chuẩn bị lấy việc tu luyện để khiến cho mình không hồi tưởng nửa.
Nhưng ngay khi hắn nhắm hai mắt lại, đột nhiên lại mở mạnh ra trong mắt hắn lộ ra hàn quang ngợp trời thần sắc hắn còn lộ ra một vẻ kinh ngạc!
Không đúng!
Tống Trí kia lúc trước ở Hắc Thạch Thành ta đã gặp qua. Nhưng lúc đó nữ tử này không hề khiến cho ta có cảm giác giống như vừa rồi Khi đó nữ tử này rất tầm thường, vô cùng bình thường, mặc dù cũng có vẻ trầm mặc. Nhưng cũng không phải là bộ dạng giống như ở trong hoàng cung vừa rồi!
Thân thể Vương Lâm chấn động.
Nếu như lúc đó cô ấy cũng giống như lúc ở hoàng cung, thì ta cũng không thể không thể phát hiện ra. Khi ở bên ngoài Hắc Thạch Thành, ta phải cảm nhận được mới phải, có thể cảm nhận được sự quen thuộc kia mới đúng!
Nhưng lúc đó ta lại không hề có một chút cảm giác nào. vì sao sau khi gặp lại nữ tử này ở trong hoàng cung, ta lại có cảm giác quen thuộc như vậy!
Chuyện này không hợp lý!
Đạo Cổ hoàng tôn tuyển phi, tuyển mấy trăm năm. Cuối cùng cũng chọn được một người. Nhưng Tống Trí này cũng không có dung nhan tuyệt mĩ. Tại sao lại khiến Đạo Cổ hoàng tôn kia chọn trúng Đạo Cổ hoàng tôn này suốt mấy trăm năm rốt cuộc là muốn chọn ra phi tử như thế nào. Vì sao Tống Trí này trước sau lại khác biệt quá lớn như vậy, vì sao trước đây ta không cảm thấy, nhưng ở trong hoàng cung lại như vậy!
Vì sao sau khi ta tới hoàng cung lại có một sự bất ổn trong lòng, vì sao khi nhìn thấy Đạo Cổ hoàng tôn lại có sát khí, vì sao sau khi Tống Trí này xuất hiện thì cảm giác phiền muộn kia trong nháy mắt đã biến mất!
Vương Lâm đứng mạnh lên. Thân thể run rẩy, trong mắt lóe lên hào quang vạn trượng, bao phủ toàn bộ căn nhà gỗ này. Tóc trên đầu hắn không gió tự động, dường như có một sức mạnh tiềm tàng không thể khống chế được bộc phát ra!
Nhưng ta đã dùng thần thức tra xét thân thể nữ tử này, cũng không nhìn ra một chút manh mối nào. Nữ tử này hết sức bình thường, chỉ có khí chất kia mới khiến cho ta có cảm giác quen thuộc.
Chuyện này là vì sao Tâm thần Vương Lâm run rẩy. Hắn có thể nghe thấy tim mình đập lên thình thịch, cảm giác này của hắn mấy ngàn năm nay cực kỳ hiếm thấy. Đó là sự kích động, chần chừ. Còn có sự pha trộn của khó hiểu và mê man. Đó là do hắn không thể tin. Cũng có lẽ là chấn động khi không thể xác định.
Trong lòng hắn như có một ngọn lửa bị ép xuống, sau khi không ngừng bị chèn ép. Mơ hồ sắp sửa đến thời điểm bùng phát ra.
Tuyển chọn mấy trăm năm. Sự khác biệt quá lớn của Tống Trí lúc trước và sau.
. Chuyện này rốt cuộc là có bí ẩn gì. Bí ẩn này sao lại khiến cho ta nổi giận như vậy!
Thần sắc Vương Lâm vặn vẹo. Mơ hồ như không thể khống chế được. Hắn hận không thể lập tức nhảy vào hoàng cung, bắt lấy Đạo Cổ hoàng tôn kia sưu hồn tra khảo!
Nhưng hắn không thể làm vậy!
Hắn là đệ tử của Huyền La. Huyền La là người bảo vệ Đạo Cổ nhất mạch. Huyền La đối với Vương Lâm hắn có đại ân. Có tình sư tôn! Nếu hắn không có chứng cứ mà muốn đi tới hoàng cung bắt hoàng tỏạ thì hắn không đi qua được cửa ải đầu tiên của bân thân, hắn không thể đối mặt với sư tôn có đại ân với hắn!
Hai mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn giơ tay phải lên túm vào hư không. Lập tức trong tay hắn xuất hiện một ngọc giản màu đen!
Ngọc giản này tản mát ra u quang quỷ dị giống như là nhìn một cái sẽ khiến cho tâm thần bị hút vào trong, không thể tự kiêm chế được. Ngọc giản này chính là của Lão tổ Đại Hồn Môn thiên tài tuyệt đỉnh của Điệu Vong Tộc. Vì bộ tộc mình mà tính toán tất cả, cuối cùng lấy ra trái tim và bộ óc. Thần sắc cầu khẩn xin tha thứ, giống như đang cân nhắc giữa lương tâm và kế hoạch cái nào quan trọng hơn, lại giống như là hỏi Vương Lâm, quỳ ở trước pho tượng Vương Lâm!
Ngọc giản này có thể giúp ngài tính toán biến cố sắp tới một lần Trong đầu Vương Lâm hiện lên lời nói vang vọng khi lấy được ngọc giản này.
Hắn không nghĩ ngợi, bóp chặt ngọc giản này. sau khi trong miệng thì thào truyền ra vài câu thần chú liền duỗi tay phải ra. Ngọc giản kia mở tung hóa thành vô số hắc khí bỗng nhiên ở trong lòng bàn tay Vương Lâm hóa thành một người tí hon màu đen. Hắn nhìn Vương Lâm, quỳ xuống dập đầu chín lần!
Ngay khi hắn dập đầu xuống, trong đầu Vương Lâm ầm vang, hắn nhìn thấy động phủ giới, hắn nhìn thấy một cánh tay trong suốt từ trong thiên đạo chúng sinh kia lấy đi tàn hồn của Lý Mộ Uyển!
Hắn nhìn thấy trong một gian mật thất, một hư ảnh toàn thân bị bảy màu bao phủ. Hai ngón tay vuốt một hạt châu, bên trong hạt châu kia chính là tàn hồn của Lý Mộ Uyển đang nhắm mắt run rẩy!
Hắn nghe thấy hư ảnh mơ hồ này hướng về phía một nam tử mặc hoàng bào vẻ mặt đang khiếp sợ ở phía trước nói nhỏ một hồi.
Hắn nhìn thấy vẻ mặt vui mừng lẫn sợ hãi của nam tử mặc hoàng bào này sau khi mang tàn hồn này đi, qua mấy trăm năm không ngừng lựa chọn phi tử để dung hợp nhưng cuối cùng đều thất bại. Cuối cùng hắn nhìn thấy một nữ tử quen thuộc, nữ tử này chính là Tống Trí cùng với hồn này dung hợp với nhau.
Hắn nhìn thấy bên trong cung điện kia. Nam tử hoàng bào kia đưa tay phải vuốt lên gương mặt của nữ tử này. Khiến cho nữ tử đang hôn mê kia đau đớn chảy nước mắt.
Còn có thanh âm từ trong miệng của nam tử hoàng bào kia!
Nam tử hoàng bào kia chính là Đạo Cổ hoàng tôn!
Diệp Đạo! Ta phải giết ngươi!
Vương Lâm mở mạnh hai mắt. Mắt đỏ bừng lên. Mái tóc điên cuồng tung bay. phát ra một tiếng thét đủ để xé rách bầu trời tiêu diệt hoàng quyền!
Tiếng thét này ẩn chứa một sự điên cuồng, ẩn chứa một sự phẫn nộ và cương quyết không tiếc hủy diệt thiên địa. Không tiếc sinh tử của bản thân, không tiếc bỏ qua tất cả!
Từ khi sinh ra đây là một tiếng thét sinh mệnh cuồng bạo nhất mà Vương Lâm phát ra đủ khiến cho trời đất phải run rẩy!
Đây là sự phẫn nộ xung thiên của Vương Lâm hắn!
Tiếng gầm thét của Vương Lâm truyền khắp bốn phía, bao phủ hơn nửa Đạo Cổ hoàng thành, cũng khiến tất cả mọi người trong phạm vi hoàng cung nghe thấy mà tâm thần chấn động, lộ vẻ hoảng sợ.
Dù trong Đạo Cổ hoàng thành hôm nay có không ít tộc nhân tam mạch tới dự dạ tiệc của hoàng cung nhưng vẫn có rất nhiều tộc nhân tam mạch không có tư cách được vào dạ tiệc, phải chờ ngày mai xem đại lễ tại hoàng thành.
Cho nên giờ phút này trong Thiên Không Thành, số lượng tộc nhân tam tộc rất nhiều, đèn đóm sáng rực. âm nhạc vang vọng, vốn vô cùng náo nhiệt, tiếng cười vui không dứt. Trong tiếng cười nói vui vẻ hân hoan này. đột nhiên tiếng gầm thét điên cuồng của Vương Lâm vang lên:
Diệp Đạo. Ta muốn giết ngươi!
Tiếng cười nói và âm nhạc đột nhiên ngừng lại!
Vẻ náo nhiệt biến mất. Không khí vui mừng tiêu tán. Thay vào đó là nỗi yên lặng như tử vong. Chỉ còn ánh sáng của rất nhiều ngọn đèn vẫn rực rỡ như trước, nhưng lại tỏa ra hàn ý mãnh liệt!
Giọng nói của ai vậy!
Diệp Đạo. Diệp Đạo. Đây chẳng phải là tục danh của Đạo Cổ hoàng tôn sao!
Người này. Tại sao lại ở trong Đạo Cổ Hoàng nói lời ngông cuồng như vậy!
Khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi trôi qua. Trong những khu vực bị tiếng rống của Vương Lâm bao phủ lập tức vang lên tiếng kinh hô đầy hoảng sợ.
Trong Đạo Cổ Điện, chín đại cường giả dưới trướng Huyền La đang ngồi đả tọa bị tiếng rống này khiến đồng thời mở mắt. lộ vẻ rung động. Bọn họ đứng vọt dậy. Thân thể đồng loạt lao về phía Vương Lâm ở sau núi!
Trong trung tâm của ngọn núi phía sau Đạo Cổ Điện có một động phủ hoàn toàn bị phong bế. Huyền La lúc này đang bình tĩnh ngồi ở đó. Nhắm hai mắt, ngưng thần đã tọa. Hắn có thể cảm thấy thời điểm chuyển thế của mình không còn xa nữa. Hắn muốn trước khi chuyển thế có thể chế tạo cho Vương Lâm một Pháp Bảo uy lực vô cùng!
Phía trước hắn lơ lửng một tiểu kiếm nhiều màu. Hình dạng kiếm này rất kỳ dị. xung quang chuôi kiểm có mấy lưỡi kiếm, thoạt nhìn không giống một thanh kiếm mà giống một thanh tứ xoa kích.
Thậm chí ở vị trí bên cạnh còn ẩn hiện năm thân kiếm lập lòe, giống như lúc nào cũng có thể huyễn hóa ra vậy.
Cứ cách một đoạn thời gian. Huyền La đều mở miệng phun ra một luồng thanh khí tràn ngập trên thân tiêu kiếm nhiều màu này.
Kiếm này năm đó ta đã ngưng luyện rất lâu. Hôm nay đã xuất hiện bốn thân, tới lúc mấu chốt rồi. Đợi cho tới khi nó xuất hiện năm thân thì có thể trở thành một bảo vật cực mạnh của Vương Lâm.
Huyền La mở hai mắt. Trên mặt hiện lên một nụ cười tự hào.
Hắn sau khi để vương Lâm tới đưa lễ vật cho Đạo Cổ hoàng tôn xong liền chuẩn bị bế quan, chế tạo cho Vương Lâm loại tín bảo này. Hắn cảm thấy thân là sư tôn của Vương Lâm nhưng hiện giờ cũng chưa cho được Vương Lâm vật gì quý trọng, trong lòng cũng hơi cảm thấy có lỗi. Cho nên giờ phút này mới chọn việc bế quan, còn dùng hơn nửa thần thức bao phủ trên thân kiếm này.
Nhưng ngay trong nháy mắt khi hắn mở hai mắt. Hắn nghe thấy từ trong căn nhà gỗ tại đào viên trong sơn cốc truyền ra tiếng rống điên cuồng như muốn hủy diệt cả thiên địa!
Tiếng rống đó lộ ra sát khí đủ để kinh thiên động địa, lời nói truyền ra sau đó càng khiến Huyền La sửng sốt Hắn đứng phắt dậy. Nhìn về phía sau, ánh mắt như có thể xuyên thấu ngọn núỊ thấy tất cả mọi chuyện trong căn nhà gỗ!
Rốt cục đã xảy ra chuyện gì!
Trái tim Huyền La đập loạn nhịp một cái. Mơ hồ cảm thấy sắp có đại sự phát sinh. Hắn không cần nghĩ ngợi chút nào lập tức vung tay áo, thu hồi thần thức đang ở trên thân tiểu kiếm. Nhưng tiểu kiếm này đang tế luyện tới thời điểm mấu chốt, dù hắn muốn thu hồi cũng cần thời gian nửa nén nhang.
Trong lòng lo lắng. Huyền La lập tức truyền âm tới chín người dưới trướng trong Đạo Cổ Điện.
Đi tới chỗ Vương Lâm hỏi nguyên nhân. Lúc này cần phải khiến hắn bình ổn chờ ta tới! Việc này không được nói ra ngoài!
Trong căn nhà gỗ trong sơn cốc đào viên. Vương Lâm vừa rống lên, bên ngoài thân thể liền có sóng gợn vô tận lan ra. Sóng gợn này tràn ra quét ngang bốn phía. Trong làn sóng này ẩn chứa sóng âm điên cuồng gầm thét của Vương Lâm, ẩn chứa lời thề giết Đạo Cổ hoàng tôn của hắn. Cũng ẩn chứa lực lượng hủy thiên diệt bộc phát từ trong cơ thể hắn!
Trong làn sóng gợn này, giường gỗ nơi Vương Lâm ngồi đả tọa lập tức sụp đổ. Hóa thành tro bụi.
Chiếc ghế phía trước bàn gỗ, kể cả căn nhà gỗ trong tích tắc này chợt tan rã. Cuốn về tám phương, cuốn động theo sóng gợn lan ra hình thành một lực lượng trùng kích lan tràn ra tạo thành một cơn lốc lớn.
Cơn lốc quét qua khiến căn nhà gỗ sụp đổ, cây cối trong sơn cốc, từng bãi cỏ, còn có bàn đá cách đó không xạ sông ngòi toàn bộ trong tích tắc này đều tan thành mây khói bị gió lốc cuốn qua. xông lên tận chín tầng trời!
Trên mặt đất trung tâm của cơn lốc, Vương Lâm lơ lửng đứng đó. Mái tóc cuồng loạn dị thường, hai mắt đỏ bừng lộ ra sát khí ngập trời và sự điên cuồng. Hắn. Đã muốn phát điên rồi!
Hắn chưa bao giờ điên cuồng như hiện giờ. Chưa bao giờ đau đớn như xé rách tâm can như hiện giờ!
Phía trước, ngũ hành bản nguyên chân thân đang vờn quanh quầng sáng màu vàng kim. Giờ phút này trong cơn cuồng nộ của Vương Lâm, quầng sáng lập tức sụp đổ. Trong sự bộc phát này. Kim bản nguyên chân thân từ trong đó đi ra!
Cùng với sự xuất hiện của kim bản nguyên chân thân, chân thân này lập tức hóa thành một đạo cầu vồng vọt tới bên cạnh Vương Lâm. Ngũ hành bản nguyên chân thân còn lại cũng hóa thành cầu vồng ngưng tụ lại phía trước Vương Lâm. Bất ngờ hình thành một ngũ hành chân thân đầy đủ!
Ngũ hành chân thân này có ánh sáng năm màu tỏa ra vốn đang nhắm mắt nhưng lúc này mở bừng ra bên trong cũng lộ ra vẻ điên cuồng.
Thân thể Vương Lâm vọt lên. Mái tóc giữa không trung không gió mà tung bay. Tay phải hắn giơ lên hướng về phía ngũ hành chân thân chụp mạnh một cái. Chân thân này lập tức bùng lên ánh sáng năm màu vọt tới Vương Lâm. Trong nháy mắt khi nó dung hợp với thân thể, Vương Lâm lại một lần nữa gầm lên một tiếng.