Thấy thần sắc Vương Lâm lộ vẻ quyết đoán, ánh mắt Huyền La sững lại nhưng không nói gì mà nhìn Vương Lâm đi về phía bậc thang thứ hai trăm linh một.
Uy áp truyền tới từ trên Cổ Đạo Sơn trong nháy mắt khi Vương Lâm đạp một bước này lên bậc thang lại ầm ầm ập tới, hình thành một luồng uy áp không cách nào hình dung nổi, đánh lên thân thể Vương Lâm.
Lực lượng uy áp sau hai trăm bậc thang chênh lệch vô cùng lớn. Nếu trước chỉ mãnh liệt như sóng dữ. Khiến Vương Lâm sau khi dùng tất cả khí lực, thiêu đốt hình dáng Đại Thiên Tôn chi dương xong thì có thể cắn răng đi qua. lúc này lực lượng đó đã không còn là sóng dữ mãnh liệt mà là cả biển cả điên cuồng ầm vang trên người Vương Lâm.
Chỉ một bước nhưng lại khiến sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, thân thể run rẩy, khóe miệng không ngừng tràn ra máu tươi. Thân thể hắn phát ra tiếng răng rắc như không thể chịu nổi, giống như xương cốt bị đè ép, huyết nhục bị xé rách, Nguyên Thần sắp tan vỡ, linh hồn cũng bị xóa đi!
Hắn giống như một chiếc thuyền đơn độc trên mặt biển, đối mặt với lực lượng của cả biển cả rộng lớn, yếu ớt không chịu nổi một kích!
Nhưng Vương Lâm không lùi bước. Dù là tiến bước cũng sẽ có nguy cơ lớn lao nhưng hắn vẫn không muốn, không cam lòng bỏ cuộc như trước! Đây là cơ duyên ngàn năm một thuở của hắn. Đây có lẽ là một cơ hội cuối cùng của hắn sau khi dung hợp Tiên Cổ thất bại lần trước.
Mà một khi hắn bỏ cuộc thì chẳng những đánh mất cơ hội dung hợp Tiên Cổ mà lại càng khiến một trái tim cường giả của Vương Lâm từ nay về sau có bóng ma, sợ hãi đối với Cổ Đạo Đại Thiên Tôn, sợ hãi sự cường đại không thể chống lại của hắn. Loại cảm giác này nếu kéo dài thì đối với Vương Lâm sẽ là một loại thương tổn rất lớn.
- Cổ Đạo Đại Thiên Tôn. Ba trăm bậc thang này ta nhất định phải đi qua!
Thần sắc Vương Lâm vặn vẹo, thân thể thống khổ từ trong ra ngoài khiến hắn muốn ngửa mặt lên trời rống to nhưng lại bị hắn nhịn lại. Biến lực lượng của tiếng rống này trở thành lực lượng trong cơ thể, bước tiếp bước thứ hai.
Trong tích tắc khi bước ra bước thứ hai này, trong đầu Vương Lâm ầm vang, thân thể run rẩy kịch liệt. Nhưng hắn lại cảm nhận rõ ràng, tu vi bổn nguyên của Tiên Tộc trong thân thể và lực lượng Cổ Tộc vào giờ khắc này bị luồng uy áp mạnh mẽ này khiến không ngừng dung hợp.
Nhưng trong lúc dung hợp cũng có lực lượng bài xích kinh người truyền ra. Nếu không phải lúc này Vương Lâm đang thừa nhận uy áp tới từ Cổ Đạo Sơn thì hắn nhất định không có cách nào ngăn cản được lực lượng bài xích này, khiến cho sự dung hợp Tiên Cổ lại thất bại một lần nữa.
Nhưng lúc này uy áp từ Cổ Đạo áp chế Vương Lâm lại có tác dụng lớn.
Vương Lâm vừa giãy giụa vừa bước ra bước thứ ba, thứ tư, thứ năm thứ sáu!
Thân thể hắn dù run rẩy nhưng thân hình không cao lớn của hắn lại bộc lộ ra vẻ cứng cỏi kinh người. Sự cứng cỏi này chống đỡ sống lưng hắn khiến hắn có thể bất luận vào lúc đối mặt với kẻ nào cũng có thể ngẩng đầu!
Bước thứ bảy, bước thứ tám! Vương Lâm bước lên trên bậc thang thứ hai trăm linh tám. Trên mặt hắn đầy gân xanh, thân thể vang lên tiếng lạch cạch giống như xương cốt đang cọ xát với nhau vây!
Nhưng trong hai mắt hắn lại vẫn lộ ra vẻ vĩnh viễn không bỏ cuộc như trước. Hắn cảm nhận được Tiên Cổ lực trong cơ thể mình lúc này dưới uy áp này đã nhanh chóng dung hợp. Hình như có chút bất đồng!
Cổ thể là bên ngoài, tu vi ở bên trong, dung hợp trong một thân thể.
Vương Lâm bỗng nhiên giơ bước bước tiếp bước thứ chín, thứ mười, đạp lên bậc thang thứ hai trăm mười một!
Trong tích tắc khi bước chân hắn đạp xuống, tu vi bổn nguyên và Cổ Tộc lực trong cơ thể hắn lại không ngừng dung hợp. Dưới uy áp càng ngày càng kịch liệt của ngoại giới mà rốt cục đã dung hợp ra một tia!
Một tia lực lượng dung hợp này xuất hiện là Tiên Cổ giao hòa. Nó là tiên lực nhưng cũng là cổ lực, cũng là lực lượng thuộc về bản thân Vương Lâm!
Trong nháy mắt khi lực lượng này xuất hiện, cả bầu trời lúc này đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng khiến Huyền La khiếp sợ. Khiến thân ảnh trong sương mù trên đỉnh tháp cũng phải mở to mắt ra nhìn cảnh tượng kỳ dị trên bầu trời!
Trên không trung lúc này, trong thời gian ngắn liền từ màu xanh biếc chuyển thành màu vàng kim. Cả bầu trời màu vàng kim lộ ra ánh sáng vàng vô tận, bao phủ tám phương, lại càng nhanh chóng lan tỏa ra bên ngoài. Trong nháy mắt, bầu trời trong phạm vi mười vạn dặm hoàn toàn trở thành màu vàng!
Từ rất xa đã có thể nhìn thấy bầu trời màu vàng này, vô cùng kinh tâm động phách!
Màu vàng kim này không phải do thần thông mà thành, không phải là do pháp thuật. Trên mặt đất của Cổ Tộc thậm chí còn chưa bao giờ xuất hiện thứ thần thông pháp thuật như vậy. Nó giống như là cảnh tượng tự nhiên vậy.
Cảnh tượng này xuất hiện khiến cho Huyền La ngẩng phắt đầu, đồng tử trong hai mắt bất ngờ cũng phản chiếu ánh sáng màu vàng trên bầu trời.
Bầu trời màu vàng, mặt đất Cổ Tộc là màu đen. Nhưng màu đen này vào thời khắc này lại càng không ngừng đậm hơn. Cả mặt đất, cả núi non trên mặt đất, toàn bộ đều trở thành màu đen vô tận!
Màu đen đó khiến người ta nhìn lại tâm thần run lên!
- Đây là… Đệ nhất tượng trong Cửu Khúc Tam Tướng, Kim Thiên Hắc Địa!
Huyền La hít sâu một hơi.
Cửu Khúc Tam Tướng là thiên địa dị tượng khi Tiên Tổ và Cổ Tổ sinh ra. Trong đó Cửu Khúc là của Cổ, Tam Tướng là tiên. Từ cổ chí kim, trừ khi Cổ Tổ và Tiên Tổ sinh ra chưa bao giờ nó từng xuất hiện trong đời.
Nhưng hôm nay, trên Cổ Đạo Sơn này, Kim Thiên Hắc Địa tỏa ra vẻ quỷ dị không nói lên lời, khiến cho bốn phía trong nháy mắt này trở lên yên tĩnh.