Những tu sĩ từ bên trong hoàng cung ở đằng xa đi tới, trước biến hóa đột ngột này cả đám đều dừng lại, sắc mặt tái nhợt, lộ ra vẻ hoảng sợ. Lúc này từng người ở giữa không trung đều hướng mắt nhìn lên người Vương Lâm.
- Hoàng cung của tiên tộc có lẽ chưa từng có hắc tuyết.
Vương Lâm tóc đen bình tĩnh mở miệng, giơ tay phải lên vung lên bầu trời. Chỉ thấy màn hắc ám che phủ càn khôn kia trong lúc phủ xuống bất ngờ hóa thành những bông tuyết màu đen rơi xuống trong ngoài hoàng cung.
Những bông tuyết này rơi xuống như thổi bay cả thời gian, hoàng cung khổng lồ này với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được đang nhanh chóng xuống cấp. Nhưng đúng lúc này, chỉ thấy trong hoàng cung ở đằng xa, phong tượng Tiên Tổ duy nhất cao chọc trời liền có kim quang khuếch tán ra. Kim quang này như hóa thành gợn sóng, hướng về bốn phía tràn tới, khiến những nơi nó đi qua hoàng cung giống như được kim quang bao phủ!
Kim quang này chính là trận pháp mạnh nhất của hoàng cung, không cho phép bị phá hủy! Bên trong kim quang, trên đỉnh đầu của pho tượng ở đằng xa hình như có một người đang khoanh chân ngồi. Người này toàn thân mặc áo trắng, ánh mắt từ xa đối diện với ánh mắt Vương Lâm.
- Vương Lâm!
Người mặc áo trắng kia chính là quốc sư lúc sắc phong, miệng hắn nở một nụ cười, hướng về phía Vương Lâm từng bước đi tới.
Dưới từng bước chân đó, cả hoàng cung như có trọng ảnh. giống như là có một không gian khác chồng lên. khiến cho quốc sư này khi hạ bước chân xuống đã đứng ở trên đỉnh đại điện cách phía trước Vương Lâm mấy trượng. Hắn đứng ở đó, quần áo bị gió thổi tung lên.
- Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi.rốt cuộc ngươi cũng tới!
Vương Lâm ngẩng đầu. nhìn quốc sư trên đại điện kia. Lúc này trên bầu trời, Tiên Hoàng và Song Tử giao chiến phát ra tiếng ầm vang không ngừng, trong thời gian ngắn không thể chấm dứt. Trận chiến giữa những Đại Thiên Tôn này rất khó phân thắng bại, nhưng Song Tử Đại Thiên Tôn cũng đủ để vây khốn Tiên Hoàng, khiến cho hắn không thể ra tay với Vương Lâm! Ngoài Tiên Hoàng ra, bên trong hoàng cung này còn có một quốc sư, tu vi quỷ dị khó lường!
Vương Lâm trầm mặc không mở miệng, mà giơ chân phải lên giẫm mạnh xuống đất. Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên động địa. đám tu sĩ bốn phía lập tức tránh lui ra. Bọn họ không giống như tu sĩ cồ tộc, cồ tộc không có bất cứ một tông môn gì, chỉ có cổ tổ miếu và tam đại hoàng quốc, gần như tuyệt đại bộ phận cư dân cổ tộc đều thuần phục hoàng quyền một cách điên cuồng. Ở tiên tộc, sự tồn tại của hoàng quyền chỉ còn mang tính chất tượng trưng! Thế lực chân chính đó là nằm trong tay những Đại Thiên Tôn và rất nhiều những tông phái! Lúc này đổi diện với Vương Lâm đã khiến cho họ sợ hãi, bọn họ không chút do dự, lập tức chọn cách tránh ra!
Bước chân Vương Lâm hạ xuống, mặt đất tan vỡ, từng vết nứt lấy thân thể hắn làm trung tâm hướng về bốn phía. Mặt đất giống như là đang lột da, điên cuồng cuộn lên. Dưới sự chấn động này, những vết nứt bị một cước của Vương Lâm gây ra nhất tề lao thẳng tới quốc sư ở trên đại điện.