Sợi tóc này rơi vào trong tay Vương Lâm, cảm giác quen thuộc kia lại càng trở nên rõ ràng. Chính hắn cũng không biết tại sao sợi tóc này lại giống như một bộ phận của thân thể hắn vậy.
Cầm sợi tóc trong tay lại không hề mang tới cho hắn chút tổn thương nào, giống như một sợi tóc tầm thương. Hai tay hắn đưa xuống, cảm giác như chỉ một cơn gió thổi qua là sợi tóc sẽ lại bay mất.
Trong Tiên Đạo Điện, sau một nhịp thở trầm mặc, lúc này truyền ra giọng nói của Tiên Hoàng.
- . Vật này vốn không phải là vật thường cho ngươi nhưng nếu ngươi đã muốn thì ta cho ngươi vậy.
Câu tạ ơn vừa rồi của Vương Lâm có tác dụng mấu chốt. Lúc này là đại lễ sắc phong của hắn, vạn người để ý, tất cả tông môn trong Tiên Tộc đều nhìn vào.
Hơn nữa Thiên Sư Thú vốn là được triệu hồi từ trong đại lễ sắc phong, cho nên dù Vương Lâm lấy đi sợi tóc bạc đó thì người khác cũng không nói được gì.
Thượng Huyền Đạo quốc sư trong Tiên Đạo Điện nhìn Vương Lâm đầy thâm ý, chậm rãi nói.
- Huyết tế chấm dứt. Đại lễ sắc phong đã tới bước cuối cùng. Vương Lâm, mọi người ở nơi này có thể khiêu chiến ngươi, nhưng chỉ có ba lần. Sau ba lần Tiên Hoàng sẽ sắc phong!
Trong nháy mắt khi lời nói của quốc sư truyền ra, trong đám người ở phía dưới, tứ đại vương phủ trừ Lý Phủ ra thì lão tổ của ba vương phủ kia bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên. Mấy lão tổ này đều là tu sĩ Dược Thiên Tôn!
Trong đó có một người mặc hồng bào, thân thể nhoáng một cái liền hóa thành một đạo cầu vồng bay lên, cách Vương Lâm không tới trăm trượng ôm quyền vái một cái.
- Lão phu muốn là người đầu tiên khiêu chiến, hy vọng được Bạch Phát Dược Thiên Tôn chỉ giáo!
Trong mắt lão già nọ lộ ra u quang, không đợi Vương Lâm trả lời đã khoanh chân ngồi giữa không trung, tay phải giơ lên, toàn thân nổi đầy gân xanh. Bất ngờ có một tia hắc khí từ trong cơ thể hắn tỏa ra, trong phút chốc liền ngưng tụ lại bên ngoài thân thể hắn, hình thành một bóng đen khổng lồ!
Bóng đen này giống như mặc áo giáp, hai mắt trên khuôn mặt mơ hồ nhắm chặt. Nhưng nó xuất hiện lại khiến cho thiên địa trong hoàng cung biến sắc, phong vân cuồn cuộn.
- Vương Lâm xin chỉ giáo!
Lão già nọ gầm nhẹ một tiếng, cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu tươi. Máu tươi biến thành huyết vụ rơi vào trong bóng đen. Bị máu tươi kích thích, bóng đen mở bừng đôi mắt, tròng mắt đỏ ửng.
Tiếng gầm thét trầm trầm vang lên. Bóng đen này giơ tay phải lên, một thanh trường thương màu đen bỗng nhiên biến ảo ra, phóng thẳng về phía Vương Lâm!
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng. Hắn không nhận ra đối phương nhưng từ vị trí của tu sĩ mà mơ hồ đoán ra, đối phương là một trong tứ đại vương phủ!
Trong bóng đen kia tràn ngập lực lượng mạnh mẽ, giờ phút này lao tới cũng mang theo tiếng gào thét, giống như muốn xé tan bầu trời. Vương Lâm không lui lại mà ấn ký của Thiên Ngưu Hồn Khải trên mặt lập tức tràn ngập toàn thân, tay phải giơ lên, đánh thẳng một quyền về phía trước.