Ánh mắt lão già mặc thanh y lộ vẻ kinh hoàng, dưới sự chú ý của đám đông trong sân rộng sau khi lui lại mấy bước, sắc mặt xanh mét, trong lòng vừa tức giận vừa xấu hổ. Hắn kết luận là Vương Lâm tuyệt đối không có dũng khí ra tay ở đây, sau khi lui lại ba bước, lập tức chỉ vào Vương Lâm, quát lên chói tai.
- Ngươi… Lão già mặc thanh y này vừa mở lời thì Vương Lâm đã tiến tới gần, tay phải vung lên, túm lấy hắn ném ra ngoài. Giọng nói của lão già này hóa thành một tiếng thét kinh hãi, thân thể giống như bị một chưởng vô hình đánh tới, thân thể vọt đi. Bị vứt ra tới ngoài mấy vạn trượng.
- Vương Lâm bái kiến Tiên Hoàng!
Ở phía trước Tiên Đạo Điện, Vương Lâm ôm quyền hướng về phía trong vái một cái. Dù sao đây cũng là hoàng cung, Tiên Hoàng nọ cũng là Đại Thiên Tôn. Phải có sự tôn trọng nhất định.
Mấy vạn tu sĩ trên sân giờ phút này ánh mắt đều ngưng tụ trên người Vương Lâm. Hắc giáp cấm binh bốn phía trầm mặc, đừng vây xung quanh, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Trong đám tu sĩ này người của tứ đại vương phủ, trừ Lý Phủ ra thì tam đại vương phủ kia ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm cũng bất đồng. Nhất là gia chủ của những vương phủ này nhìn Vương Lâm lộ vẻ phức tạp và bất đắc dĩ.
Sau khi Vương Lâm ôm quyền vái một cái, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh. Hồi lâu từ trong Tiên Đạo Điện truyền ra một giọng nói bình tĩnh.
- Mở cửa Tiên Đạo Điện ra, đại lễ sắc phong tiến hành.
Lời nói vừa phát ra, chỉ thấy đại môn của Tiên Đạo Điện đang đóng vô thanh vô tức được mở ra, lộ ra cảnh tượng bên trong Tiên Đạo Điện. Sâu trong đó có một bậc thang cao vời vợi, phía trên lộ ra một long ỷ khổng lồ. Long ỷ này giống như rồng thật biến thành, cái đầu ngẩng lên giữa không trung, hai mắt lấp lánh hữu thần, nhìn về phía Vương Lâm ở bên ngoài đại điện.
Ngồi trên long ỷ là một nam tử trung niên mặc hoàng bào, đội vương miện. Hai tay hắn chống cằm, thân thể hơi nghiêng đi, tướng mạo không giận mà uy nghiêm, mở miệng nói.
Bên cạnh nam tử này là một thanh niên mặc trường sam bằng vải thô, da dẻ trắng bệch, hai mắt nhỏ dài, cầm trong tay một hạt châu màu tím, không ngừng chuyển động trong lòng bàn tay hắn. Khóe miệng hắn luôn hiện lên một nụ cười, ánh mắt ôn hòa nhìn Vương Lâm.
Nhưng chỉ một cái liếc mắt này khiến máu huyết trong cơ thể của Vương Lâm giống như sững lại, giống như chỉ một cái liếc mắt này khiến hắn hoảng hốt, cảm thấy hình ảnh cả đời hắn thoáng qua trước mắt hắn vậy.
Tâm thần Vương Lâm chấn động nhưng rất nhanh liền khôi phục, đồng tử trong hai mắt co rụt lại, đối mặt với thanh niên mặc trường sam bằng vải thô kia.
Ánh mắt thanh niên kia lộ ra một tia kinh ngạc, mỉm cười hướng về phía Vương Lâm gật đầu.