Trong trời đông giá rét, bông tuyết phất phới bay, từ trên Tử Dương Tông có hai người đi xuống. Hai người này một trước một sau, chính là Vương Lâm và Lưu Kim Bưu.
Một năm yên lặng, Vương Lâm tưởng nhớ khí tức của quê hương, yên lặng thổ nạp, khiến cho mộc bổn nguyên trong cơ thể đại thành, khoảng cách tới cấp độ ngưng tụ bổn nguyên chân thân cũng đã rất gần rồi.
Lôi đình chân thân của hắn dung nhập bổn nguyên đặc thù, ở Đông Lâm Tông đã viên mãn, từ đó về sau không cần cảm ngộ bổn nguyên đặc thù nữa. Còn về ngũ hành chân thân thì hôm nay đã có mộc bổn nguyên gần đạt tới viên mãn, chỉ còn kim bổn nguyên thì vẫn ở trong mức thành tựu, chưa đạt viên mãn đại thành. Những vật cần đến Vương Lâm cũng rất rõ ràng, nếu có thêm một mảnh vỡ của Tiên Cực Kiếm thì kim bổn nguyên của hắn sẽ đại thành.
Một khi kim bổn nguyên đại thành thì dù không phải là chân thân, ngũ hành viên mãn quy nhất cũng đủ khiến tu vi của Vương Lâm từ Không Kiếp trung kỳ đạt tới trình độ Kim Tôn Không Kiếp hậu kỳ.
Cuối cùng là hư bổn nguyên, sinh tử, nhân quả, chân giả, sau đó Vương Lâm ở Đông Lâm Tông lại hiểu thêm bổn nguyên thứ tư là luân hồi.
Luân hồi bổn nguyên này hắn chỉ mới hiểu ra một tia, giống như là mới mở ra một cánh cửa mới, đạt được một loại bổn nguyên mới. Lúc này nó vẫn ở trong cơ thể hắn, còn cần cảm ngộ nhiều hơn mới có thể đại thành.
Tu vi Kim Tôn, không khó. Khó khăn chính là ở hư bổn nguyên này. Chuyến đi hoàng thành này ở nơi Tiên Tổ năm xưa lưu lại, có lẽ ở nơi đó sẽ cảm nhận được khí tức của Tiên Cực Kiếm.
Vương Lâm đón gió tuyết bước đi về phía xa.
Từ Tử Dương Tông tại Đông Châu đi về hoàng thành ở Trung Châu, quãng đường này cực kỳ xa xôi, tu sĩ tầm thường dù triển khai tốc độ cao nhất mà phi hành thì cũng rất khó tới được, trừ phi sử dụng Truyền Tống Trận.
Vương Lâm cất bước, thân ảnh bị gió tuyết dần dần che phủ, dung nhập vào thiên địa, sử dụng súc địa thành thốn mang theo Lưu Kim Bưu và Hải Long rời khỏi Đông Châu.
Phía sau hai người, bên ngoài tông môn của Tử Dương Tông, Cô Nhai Thiên Tôn đang yên lặng đứng đó. Bên cạnh hắn còn có hai cô bé, trong mắt hiện lên vẻ không nỡ? nhìn về phía thân ảnh biến mất ở phía xa xa.
- Hắn còn trở về không?
Tâm tình Oa Oa hơi sa sút.
- Chúng ta còn có thể gặp lại hắn không.
Hàm Hàm đứng bên cạnh nhìn về phía xa xa, thấp giọng hỏi.
- Hẳn là. Có mà.ta đã đưa ngọc giản cho hắn, một khi ở Trung Châu gặp phải nguy cơ không giải quyết được thì các ngươi sẽ lập tức biết thôi.
- Đây là ước định giữa chúng ta và hắn, đến lúc đó còn cần Song Tử Đại Thiên Tôn ra tay trợ giúp.
Cô Nhai than nhẹ, chậm rãi rời đi.