Đạo Nhất Đại Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng. Với tâm trí của hắn hiển nhiên nhìn ra hàm ý ẩn sâu trong lời nói của Võ Phong nhưng giờ phút này nếu vì thế mà bỏ qua thì cũng hơi không muốn.
Tới sớm rồi.đúng ra phải tới muộn hơn mới đúng.đợi những người khác đưa ra điều kiện rồi ra có thể tiến hành phán đoán.ôi.
Đạo Nhất Đại Thiên Tôn sở dĩ chạy tới đầu tiên bởi hắn muốn mình là mời chào Vương Lâm đầu tiên. Mà hắn cảm thấy những vật đối phương để ý mình đã phán đoán cực chuẩn, sớm đưa ra có thể chấn nhiếp những người khác.
Nhưng lại không ngờ được Võ Phong lại nói ra những lời này.
Đương nhiên còn chưa hết. Vật phẩm cuối cùng của bổn tôn còn chưa đưa ra!
Ánh mắt Đạo Nhất lộ vẻ quyết đoán, tay phải giơ lên, nắm chặt thành quyền. Trong nháy mắt này, y phục toàn thân hắn lập tức bị cuốn động, trong nháy mắt liền bình tĩnh lại. Đạo Nhất chậm rãi mở nắm tay ra, bên trong bất ngờ xuất hiện một khối thủy tinh nhiều màu trôi nổi trong đó.
Vương Lâm, vật này là do đạo niệm của bổn tôn biến thành, ngươi dung nhập vào thân thể, nếu ngươi tử vong thì bổn tôn sẽ bị thương. Mà nếu ta bị thương thì ngươi lại không sao. Vật này chỉ có tác dụng đơn phương trên người bổn tôn.
Có nó, ai dám động vào ngươi chính là địch với Đạo Nhất ta!
Trong lòng Đạo Nhất Đại Thiên Tôn cực kỳ đau đớn. Vật này là giới hạn của hắn rồi. Hắn vốn định nếu có thể không xuất ra vật này thì tốt nhưng lại bị lời nói của Võ Phong khiến không thể không đưa ra vật quan trọng nhất.
Vật này vừa đưa ra, đôi mắt Võ Phong lập tức lộ vẻ ngưng trọng, liếc nhìn Đạo Nhất một cái lại nhìn về phía Vương Lâm.
Đại Thiên Tôn rất ít khi đưa ra đạo tinh này. Có vật này ngươi có thể an toàn. Nhưng ta khuyên ngươi nên chờ Cửu Đế Đại Thiên Tôn một chút.
Võ Phong! Ngươi chẳng lẽ cảm thấy mình mời chào vô vọng, đơn giản giả bộ làm người tốt, lấy việc này mà kết thiện duyên sao?
Đạo Nhất Đại Thiên Tôn khẽ quát một tiếng.
Thế thì đã sao!
Võ Phong Đại Thiên Tôn cười nói. Hắn đúng là có tâm tư này. Hắn đã suy nghĩ qua, nếu Vương Lâm này đồng ý theo mình thì nhất định sẽ hậu đãi đối phương, dù không theo thì coi như là kết thiện duyên, một tên chết hai con chim, hai bên đều có lợi.
Vậy không biết Võ Phong ngươi có thể đưa ra thứ gì?
Đạo Nhất rất bực mình nhưng hắn với Võ Phong có địa vị giống nhau. Nếu đối phương đã quyết định như vậy thì bản thân quả thực cũng không nên nói nhiều.
Lợi ích ta đưa ra không nhiều. Trong Thái Cổ thần cảnh ta cũng không có cơ duyên cho ngươi.
Thần sắc Võ Phong rất bình tĩnh, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm trong suốt, rất chân thành.
Nhưng nếu ngươi theo ta thì ngươi không phải là người dưới trướng ta mà ta thay mặt sư tôn nhận ngươi làm đệ tử, cho ngươi là sư đệ của ta! Tu vi của ta và ngươi bất đồng nhưng địa vị lại giống nhau!