Đông Châu. Đại Thánh Châu.
Trên một ngọn núi trong châu này, Vương Lâm yên lặng đứng đó. Hắn chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn mây trắng trên bầu trời xanh thẳm, gió thổi qua người hắn nhấc lên góc áo nhưng lại không thể khiến mái tóc bạc của hắn tung bay.
Hai mắt hắn sáng như sao trời, lộ vẻ thâm thúy, thân ảnh cao vời vợi giống như cây tùng xanh trong gió, tràn ngập cảm giác phiêu dật.
Ngọn núi này không cao, mọc đầy thanh mộc, trong tiếng lá cây ào ào, tiếng gió nức nở tạo thành một bản hợp xướng tuyệt vời.
Vương Lâm đứng trên đỉnh núi, thần sắc bình tĩnh, không bởi đã xông qua mười bảy tầng Thiên Tôn Niết, bởi nguyên nhân sau này sẽ được Đại Thiên Tôn mời chào mà kiêu ngạo. Hắn giống như lúc ở trong động phủ giới, lẵng lặng đứng nhìn bầu trời.
Cũng không biết đã qua bao lâu, sau lúc hoàng hôn, mặt trời đã lặn về tây, Vương Lâm đứng đó, ánh mắt ngưng tụ trên bầu trời. Đột nhiên lúc này phong vân biến sắc, tất cả bạch vân vừa bị bóng tối che phủ lại hiện lên. Trên bầu trời màu đen xuất hiện một vầng mặt trời!
Vầng mặt trời này đột nhiên xuất hiện, tỏa ra ánh sáng chói mắt, bất ngờ chiếu rọi cả màn đêm, khiến cho mặt đất lúc này giống như ban ngày. Từ vầng mặt trời này có sóng nhiệt vô tận khuếch tán ra, giống như ở rất gần Vương Lâm. Từ trong vầng mặt trời này chậm rãi có một thân ảnh bước ra.
Thân ảnh này mặc đạo bào, mái tóc đen nhánh, thoạt nhìn trông giống một thanh niên, tướng mạo khá anh tuấn, chính là Đạo Nhất Thiên Tôn! Đây là người thứ nhất xuất hiện trước mặt Vương Lâm!
Thân ảnh Đạo Nhất biến ảo ra, thiên địa vạn vật chợt yên tĩnh. Gió ngừng thối, cây bất động, tất cả đều ngừng lại, thậm chí cả y phục của Vương Lâm cũng trong nháy mắt này mà đọng lại.
Giống như lúc này cả thiên địa bị đóng băng vậy!
Thứ duy nhất có thể cử động là Đạo Nhất Đại Thiên Tôn. Hắn từ trong vầng mặt trời bước ra, đi tới phía trước Vương Lâm ngoài mười trượng, cả người lơ lửng tại không trung, cúi đầu nhìn về phía Vương Lâm.
Ngay lúc ánh mắt hắn ngưng tụ trên người Vương Lâm, đột nhiên bốn phía Vương Lâm bất ngờ xuất hiện những tiếng răng rắc. Âm thanh này xuất hiện cực kỳ đột ngột, làm cho hai mắt Đạo Nhất Đại Thiên Tôn lóe sáng.
Chỉ thấy hư vô bốn phía Vương Lâm giống như xuất hiện vô số cái khe li ti, như cả người hắc sau khi bị đóng băng, tầng băng bao phủ liền xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.
Ngay sau lúc này, y phục của Vương Lâm vừa bị đông lại trong không gian không có gió này lại từ từ bay lên. Hắn cũng ngẩng đầu nhìn về phía Đạo Nhất Đại Thiên Tôn!
Cảnh tượng này khiến hai mắt Đạo Nhất Đại Thiên Tôn lập tức hiện lên ánh sáng. Hắn thật không thể ngờ nổi là Vương Lâm lại có thể trong uy áp khiến vạn vật thiên địa bất động của mình nhanh chóng khôi phục như vậy.