- Minh Đạo Tôn, ở bên ngoài chờ ta, chớ để ta còn chưa đi ra ngươi đã một mình rời đi.
Trong nháy mắt khi hai người tiến vào tầng mười bảy, Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
Những lời này của hắn cực kỳ cay độc, chẳng những chỉ rõ Minh Đạo Tôn nhất định không thể vượt qua tầng này mà cũng phong kín đường lùi của đối phương. Nếu Minh Đạo Tôn sau khi thất bại mà một mình rời đi thì nhất định sẽ bị những lời nói này ảnh hưởng tới Đạo Tâm, khiến cho tu hành về sau sẽ xuất hiện tâm ma!
Nhưng nếu hắn thật sự không rời đi mà ở lại chờ đợi thì tuy Đạo Tâm không có tâm ma nhưng chỉ cần Vương Lâm xông qua thành công thì sẽ tạo thành đả kích rất lớn đối với hắn. Loại đả kích này cũng như cung hết tầm bị bẻ gầy vậy!
Nói xong những lời này, thân ảnh hai người đồng thời biến mất trong đại điện tầng thứ mười bảy.
Những lời này Thiên Tôn nghe không được. Dược Thiên Tôn ở rất xa chỉ nghe được mơ hồ nhưng ba Đại Thiên Tôn ở nơi này lại nghe hoàn toàn rõ ràng!
Ánh mắt Đạo Nhất Đại Thiên Tôn sững lại, giống như lần đầu quen biết Vương Lâm, nhìn tầng đại điện thứ mười bảy trong mây mù, thần sắc lộ vẻ ngưng trọng.
Vương Lâm này tâm cơ thật thâm trầm.
Còn cả Võ Phong Đại Thiên Tôn lúc này ánh mắt cũng lóe lên, nhìn lên bầu trời, khóe miệng lộ nụ cười.
Xem ra ý định hủy diệt Minh Đạo Tôn của hắn rất kiên định!
Còn về Tiên Hoàng thì thần sắc cực kỳ âm trầm, tay áo vung lên, giống như không muốn nhìn cảnh tượng này, xoay người quay đi. Hư ảnh trên tu sĩ Thiên Tôn từ từ tiêu tán, rời khỏi Thiên Tôn Niết này.
Trong đại điện tại hoàng thành Trung Châu giờ phút này truyền ra một tiếng cười lạnh!
Cũng ở Trung Châu, trên Đế Sơn, Cửu Đế Đại Thiên Tôn đã đứng dậy, nhìn về phía phiến lá thu kia, thần sắc cực kỳ nghiêm túc, hai mắt lấp lánh, lộ ra ánh sáng kỳ dị.
Đúng là một nhân vật! Chẳng những minh ngộ với đạo cực cao mà chiến lực phi phàm, lại càng có tâm cơ khó có được. Tốt, tốt, người này không phải là gân gà, so với Minh Đạo Tôn còn ưu tú hơn nhiều.
Tại Thiên Tôn Niết, sau khi Minh Đạo Tôn và Vương Lâm xông vào tầng mười bảy, vừa qua ba nhịp thở thì đột nhiên từ tầng mười bảy, một thân ảnh phun ra huyết vụ, ầm ầm bị cuốn ra.
Thân ảnh này bị cuốn đi tới mấy trăm trượng mới dừng lại được, đúng là Minh Đạo Tôn mặc hắc y. Sắc mặt hắn cực kỳ tái nhợt, sau khi dừng lại lại phun ra một ngụm máu tươi nữa. Thân thể nhoáng một cái mới đứng vững được.
Hai mắt hắn tan rã, cả người giống như không có chút sinh cơ, kinh ngạc nhìn đại điện tầng mười bảy cách đó mấy trăm trượng, trầm mặc không nói.
Hắn thất bại rồi!
Hầu như vừa đi vào đã lập tức thất bại trọng thương bị cuốn ra. Vừa cười thảm, hắn không cúi đầu nhìn xuống phía dưới nhưng hắn có thể cảm nhận được từng ánh mắt của đám tu sĩ phía dưới giống như đao đang tạo nên những vết thương chảy máu trên người hắn.