Tu sĩ Thiên Tôn phía dưới hoàn toàn yên tĩnh. Biến hóa lúc này khiến bọn họ không thể kinh hô nữa, chỉ biết ngây ra mà nhìn bầu trời, nhìn thân ảnh mặc bạch y như mơ hồ trong kim quang từ tầng mười sáu trên bầu trời.
Vương Lâm dùng hành động của hắn đem tất cả cục diện bất lợi lúc trước đánh bay như nghịch chuyển càn khôn. Tất cả những nghi vấn trước thực lực tuyệt đối đều không có nghĩa lý gì hết, giống như mây trên bầu trời, cuồng phong quét qua liền không còn lại nửa điểm.
Tiên Hoàng vừa nói Hồn Khải là ngoại lực không hoàn mỹ, vậy Vương Lâm lấy hành động nói cho mọi người biết, tầng mười bốn cũng không phải là cực hạn của hắn!
Đối mặt với sự chửi mắng của cả vạn người. Vương Lâm thậm chí không mở miệng giải thích một câu. Hắn chỉ lao lên, xông qua tầng mười bốn, xông qua tầng mười lăm, lúc này lại nhân lúc tinh thần hăng hái mà xông qua tầng mười sáu vô số năm qua chưa từng bị xông qua!
Điều này so với vạn lời giải thích còn có hiệu quả hơn, còn kinh thiên hơn!
Toàn bộ Thiên Tôn Niết lúc này trở nên hoàn toàn yên tĩnh. Đối mặt với vô số ánh mắt ở phía dưới, thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, không hề có chút dao động nào, chỉ nhắm hai mắt. Đứng trong kim quang giống như đang thổ nạp, giống như đang đợi Minh Đạo Tôn.
Trên người hắn bất ngờ tỏa ra một khí thế như bậc đại tông sư. Khiến cho tất cả tu sĩ nhìn thấy phải tôn kính.
Thời gian trôi qua, một nhịp thở, lại một nhịp thở. trong nháy mắt đã qua một nén nhang. Nhưng tầng thứ mười sáu này ngoài Vương Lâm một mình đứng trong thiên địa ra vẫn không thấy Minh Đạo Tôn đi ra.
Cho tới thêm nửa nén nhang nữa thì tầng mười sáu vốn đã bị kim quang bao phủ mới lại một lần nửa tỏa ra kim quang. Trong ánh sáng này, Minh Đạo Tôn cười dài bay ra.
Trong tiếng cười ẩn chứa sự kích động và hưng phấn của hắn. Hắn yên lặng đã nhiều năm như vậy, cuối cùng rút cục hôm nay đã xông qua tầng thứ mười sáu! Thân thể hắn nhoáng lên, bất ngờ biến ảo ra phía trước Vương Lâm, lộ ra thân ảnh mặt hắc y.
Tầng thứ mười sáu. Minh Đạo Tôn ta hôm nay xông qua tầng thứ mười sáu rồi! Tất cả Dược Thiên Tôn trong Tiên Tộc ai có thể so được với ta! Ta muốn cho tên tu sĩ lừa đảo ngươi biết… Hắn không nói hết lời liền yên tĩnh lại. Bởi vì nơi này quá mức yên tĩnh, không có tiếng hô kinh ngạc khi hắn xông qua tầng mười sáu như hắn mong đợi mà tu sĩ phía dưới ánh mắt nhìn lên lộ ra vẻ phức tạp.fix - Ngươi quá chậm rồi.
Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
- Ngươi. Ngươi xông qua tầng mười sáu rồi sao?!
Sắc mặt Minh Đạo Tôn lập tức tái nhợt, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, ánh mắt lộ sát khí. Hắn tuyệt đối không cho phép ai mạnh hơn hắn. Đại Thiên Tôn thì thôi, nhưng trong Dược Thiên Tôn hắn nhất định phải là đệ nhất!
Tiếng hoan hô và danh vọng vốn phải là của hắn khi hắn xông qua tầng thứ mười sáu lại bị Vương Lâm cướp đi. Mà nhìn dáng vẻ của đối phương thì hiển nhiên là thời gian so với mình còn ngắn hơn rất nhiều.