Giờ phút này ở Thiên Tôn Niết, thân ảnh Vương Lâm xông thẳng lên chín tầng trời. Hắn không muốn như thế. Hắn vốn muốn dừng lại ở tầng thứ mười ba nhưng Tiên Hoàng xuất hiện, nói những lời kia khiến trong lòng Vương Lâm bùng lên lửa giận!
Cỗ lửa giận này chứng minh tất cả phán đoán của hắn trước kia, chuyến đi hoàng thành sẽ cực kỳ nguy hiểm!
Cho nên Tiên Hoàng muốn đánh vào khí thế của Vương Lâm, khiến hắn không được Đại Thiên Tôn mời chào, dù là mời chào cũng không có cách nào được đối đãi giống như tu sĩ Dược Thiên Tôn xông qua được tầng thứ mười ba.
Phương thức như vậy là trực tiếp nhất, cực kỳ hữu hiệu!
Từ lúc huy hoàng nhất rớt xuống ngàn trượng, từ đỉnh điểm được mọi người chú mục lại bị cả vạn người khinh miệt. Loại cảm giác tương phản mãnh liệt này Vương Lâm có thể không thèm để ý. Hắn vốn không phải là người để ý tới những chuyện này nhưng mục đích của hành động khiến thiên hạ chấn kinh này lại biến thành một trò cười, chẳng những không đạt hiệu quả ngược lại còn khiến tiếng xấu của hắn lan xa khắp đại lục của Tiên Tộc.
Chuyện như vậy hắn tuyệt đối không cho phép! Cho dù là Tiên Hoàng hắn cũng muốn đấu một trận!
Tầng thứ mười lăm. Được, ngươi nếu đều cho rằng cực hạn của ta là tầng mười ba. Vậy thì hôm nay ta cũng muốn kiêu ngạo một lần, hoàn toàn bạo phát. Tiên Hoàng, ngươi hèn hạ như vậy, có thể thấy trong huyết mạch của ngươi vốn có sự vô sỉ!
Khó trách tu sĩ bị phong ấn ở Đông Lâm Tông lại có oán niệm không tiêu tan, nói Liên Vân Quyết hèn hạ!
Ánh mắt Vương Lâm lộ hàn ý. Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã vọt tới tầng mười ba, thoáng một cái liền thẳng tới tầng thứ mười bốn.
Ở tầng thứ mười bốn, trong tích tắc khi Vương Lâm sắp bước vào, thân thể Vương Lâm dừng lại một chút, cúi đầu nhìn thoáng qua phía dưới.
Tiên Hoàng, ngươi mở to hai mắt nhìn kỹ cho Vương mỗ!
Làm càn!
Minh Đạo Tôn bên cạnh người Tiên Hoàng lập tức quát lên nhưng Tiên Hoàng thần sắc lại bình thường, ngược lại còn mỉm cười.
Ta đang xem ngươi có thể xông qua tầng thứ mười lăm hay không!
Chỉ là đồng tử trong hai mắt hắn lại âm thầm co rụt lại.
Vương Lâm cười lạnh. Nếu đã lật mặt thì hắn lại càng không cố kỵ. Càng như thế, khi việc này truyền ra, hắn tới hoàng thành lại càng an toàn.
Hắn bước một bước, bất ngờ bước vào tầng thứ mười bốn!
Thời gian Hồn Khải không còn nhiều lắm, nếu đã muốn khiến thiên hạ chấn kinh thì lúc này ta phải dùng tới phân thân trong pháp tắc của Tiên Cương! Phân thân, lấy hồn làm vật dẫn, dung nhập thân thể!
Thân ảnh Vương Lâm biến mất trong đại điện tầng thứ mười bốn.
Sau khi Vương Lâm tiến vào tầng thứ mười bốn, tu sĩ phía dưới hoàn toàn yên tĩnh. Biến hóa kịch liệt này không thể áp chế được chuyện bọn họ biết Vương Lâm mặc Hồn Khải xông qua tầng thứ mười ba.