Thiên Tôn Niết trường tồn qua năm tháng, thủy chung tồn tại trong hư vô kỳ dị này, chỉ có tu sĩ Thiên Tôn tản thần thức ra xông thẳng lên chín tầng trời mới có thể bước vào đây.
Nguyên lý có liên quan tới nơi này cho đến nay rất ít người hiểu được. Chỉ biết rằng năm đó đây là nơi Tiên Tổ bắt chước Thái Cổ thần cảnh tạo thành, giúp hậu nhân Tiên Tộc có thể thích ứng trước, để có càng nhiều tu sĩ Đại Thiên Tôn xuất hiện hơn.
Vô số năm qua. rất nhiều tu sĩ Thiên Tôn hầu như người nào cũng đều phải tới Thiên Tôn Niết này, xông qua từng tầng cung điện, dùng cách này để kiểm chứng tu vi bản thân, thành danh khắp Tiên Tộc.
Thiên Tôn Niết cũng là nơi mà năm vị Đại Thiên Tôn hiện giờ cực kỳ coi trọng. Những Thiên Tôn họ mời chào về dưới trướng đều là những người vượt qua được một số tầng Thiên Tôn Niết nhất định.
Ánh mắt mấy trăm tu sĩ bên ngoài đại điện tầng đầu tiên của Thiên Tôn Niết ngưng tụ về phía đạo cầu vồng trong nháy mắt lao tới gần tầng thứ nhất của Thiên Tôn Niết, cầu vồng tiêu tán, hóa thành thân ảnh Vương Lâm rơi xuống mặt đất.
Trong tích tắc khi hắn bước lên mặt đất bên ngoài cung điện này, ánh mắt tu sĩ bốn phía cũng chuyển động theo.
Thần sắc Vương Lâm như thường, ánh mắt đảo qua bốn phía. Những tu sĩ Thiên Tôn này hắn cũng biết một chút, nhưng rất nhiều người hắn lại chưa từng gặp qua bao giờ. Dù sao thì những năm gần đây, Thiên Tôn Niết có người rời đi, cũng có người trở lại xông lên tầng cao hơn.
Những người biết hắn đều hướng về phía hắn ôm quyền mỉm cười, Vương Lâm mỉm cười đáp lại. Thân là tu sĩ Thiên Tôn, nếu không có cừu oán gì thì trừ phi là kẻ có tính cách cô độc, ai cũng rất vui vẻ kết giao với người khác.
Mà Vương Lâm trong vài chục năm gần đây biệt tăm biệt tích nhưng năm đó liên tục xông lên bốn tầng Thiên Tôn Niết cũng gây ra chấn động nhỏ, đủ để các tu sĩ Thiên Tôn nguyện ý kết giao.
Chẳng qua dù sao trong mắt một số Thiên Tôn thì người xông lên tầng bốn cũng vẫn còn chưa đủ, do đó có không ít người thần sắc cũng khá lãnh đạm.
Ta mấy năm trước có nghe nói tới Bạch Phát Thiên Tôn này. Hắn bước vào địa điện tầng đầu tiên thất bại, nhưng sau đó lại liên tiếp xông qua bốn tầng, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường!
Bốn tầng? Dù là bốn tầng thì đã sao. Chúng ta có người nào không xông qua tầng thứ tư đâu? Chẳng qua người này lần đầu thất bại, sau đó lại liên tục xông qua được bốn tầng nên mới gây chú ý mà thôi.
Cũng đúng, Bạch Phát Thiên Tôn này theo ta tính thì nhiều nhất cũng chỉ lên được tầng thứ năm mà thôi.
Tu sĩ Thiên Tôn bốn phía nhìn Vương Lâm, có người muốn giao hảo, có người dùng thần niệm nói chuyện với nhau. Trong đó có người quen biết Vương Lâm, có người khinh thị. Nhưng tu vi đã đạt tới cấp độ Thiên Tôn, tuyệt đối không dễ dàng biểu hiện ý nghĩ ra ngoài thần sắc, khiến người ta không thể nhìn ra dấu vết.
Trúc Lâm Thiên Tôn ngồi phía xa xa trầm mặc, ánh mắt ngưng tụ trên người Vương Lâm. Một lát sau hắn mới nhắm mắt lại, không nhìn tới nữa.
Hắn không khinh thị nhưng cũng không nhận định Vương Lâm có thể xông qua tầng thứ bảy như mình, đối với người dưới tầng thứ bảy thì hắn dù để ý nhưng cũng chỉ ở mức độ nào đó mà thôi.
Vương Lâm không lập tức xông lên Thiên Tôn Niết mà đứng bên ngoài đại điện tầng đầu tiên, ngẩng đầu nhìn lên tầng tầng đại điện Thiên Tôn Niết, càng ngày càng cao, ở nơi tầng chín nhìn vô cùng mơ hồ.
Những năm gần đây Vương Lâm đã hiểu rõ, Thiên Tôn Niết này có mười chín tầng, hôm nay trong Tiên Tộc người có thể xông qua tầng thứ chín không tới sáu mươi người. Những người này không ai không đạt tới cấp độ Thiên Tôn đỉnh phong, chỉ bước một bước nhỏ nữa, nếu có thể xông qua tầng mười là lập tức trở thành Dược Thiên Tôn!
Trong bọn họ mỗi một người đi tới Thiên Tôn Niết đều khiến tất cả Thiên Tôn Niết chấn động. Dù sao nếu có thể chứng kiến một vị Dược Thiên Tôn xuất hiện thì đối với tất cả những vị Thiên Tôn có mặt đều là chuyện cực kỳ hiếm có.
Thậm chí chuyện này có khả năng khiến cho Đại Thiên Tôn chú ý, ngưng tụ thần niệm tới nhìn tận mắt.
Chẳng qua Dược Thiên Tôn trên đại lục của Tiên Tộc chỉ có bốn mươi tám người, rất nhiều năm qua chưa xuất hiện thêm một người nào. Có thể thấy tầng thứ mười này gian nan tới mức nào.
Chỉ có tu sĩ Dược Thiên Tôn mới có thể sau khi xông lên tầng thứ mười, tiếp tục xông tới tầng thứ mười một. Nếu có thể bước lên tầng cuối cùng là tầng thứ mười chín thì nghe đồn rất có khả năng trong tương lai sẽ trở thành Đại Thiên Tôn! Mà tu sĩ Dược Thiên Tôn có thể xông lên tầng thứ mười chín cũng có chiến lực khiến Đại Thiên Tôn không dám dễ dàng ra tay!
Chẳng qua dù là Dược Thiên Tôn thì hôm nay cũng không có ai có khả năng xông lên tầng thứ mười chín này. Người nhiều nhất là Minh Đạo Tôn trong Dược Thiên Tôn cũng chỉ dừng lại ở tầng mười sáu, không thể xông qua.
Mấy vạn năm qua càng chưa có người nào có thể vượt qua Minh Đạo Tôn. Trong cả Tiên Tộc lúc này, Minh Đạo Tôn là người có khả năng nhiều nhất trở thành Đại Thiên Tôn, thậm chí có người còn nói hắn là mặt trời thứ sáu của Tiên Tộc!
Danh khí của hắn dù không bằng Đại Thiên Tôn nhưng là người thấp chỉ sau mỗi Đại Thiên Tôn mà thôi, được Tiên Hoàng Bát Cực Đại Thiên Tôn cực kỳ coi trọng, hao phí rất nhiều mới có thể mời về dưới trướng, cũng không đối đãi như Thiên Tôn hay Dược Thiên Tôn tầm thường mà cao hơn rất nhiều.
Lần này tới hoàng thành của Tiên Tộc có lẽ có thể gặp vị Minh Đạo Tôn thanh dang hiển hách này. Người này được coi là đệ nhất trong đám Dược Thiên Tôn, nhất định bất phàm.
Ánh mắt Vương Lâm âm thầm lóe lên.
Lần này ta muốn một lần hành động, thiên hạ chấn kinh! Mà trước tiên cứ thử xem nếu không mặc Hồn Khải thì bằng thực lực bản thân của ta có thể xông lên tầng thứ mấy!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, nhắm hai mắt lại. Một lát sau hắn mở bừng hai mắt. Trong mắt bừng sáng, thân thể nhoáng lên liền hóa thành một đạo cầu vồng trực tiếp từ tầng cung điện tầng thứ nhất bay thẳng lên bầu trời.
Lúc thân ảnh hắn bay ra, không ít Thiên Tôn bốn phía ngưng thần nhìn lại nhưng lại càng có nhiều người thu hồi ánh mắt, nhắm mắt ngồi xuống, không để ý tới hắn nữa.
Trúc Lâm Thiên Tôn cũng nhắm mắt đả tọa, không nhìn tới nữa.
Thiên Tôn Niết nếu đã từng thông qua tầng nào thì lần sau xông lên có thể trực tiếp đi qua, không bị uy áp của tầng cung điện đó ngăn cản nữa.
Thân thể Vương Lâm nhanh chóng bay lên, lướt qua bốn tầng đầu, trực tiếp xuất hiện trên bầu trời bên ngoài tầng cung điện tầng thứ năm, không chút chần chừ. Bước từng bước vào bên trong.
Trong nháy mắt khi hắn tiến vào tầng thứ năm Thiên Tôn Niết, trước mắt hắn liền mơ hồ. Cảm giác ở bốn tầng đầu năm xưa lại hiện lên một lần nữa. Một lát sau, sau khi Vương Lâm thấy rõ ràng, bất ngờ đã thấy bản thân ở giữa tinh không.
Tầng thứ tư năm xưa là ba mươi sáu tu chân tinh ngưng tụ lao tới, trong đó có tu chân tinh màu vàng! Mỗi một tu chân tinh màu vàng này bên trong đều có lực lượng không kém tất cả tu chân tinh dung hợp. Không biết tầng thứ năm này có mấy tu chân tinh màu vàng đây?
Vương Lâm ở giữa hư vô, ánh mắt lóe sáng, nhìn về phía trước.
Chỉ thấy trong tinh không phía trước đột nhiên có bốn mươi lăm tu chân tinh thay đổi quỹ tích, mang theo tiếng gào thét đỉnh tai nhanh chóng lao tới.
Trong quá trình này có năm tu chân tinh bất ngờ bộc phát ra kim quang chói mắt, trong thời gian ngắn liền hoàn toàn hóa thành màu vàng tinh thuần. Năm tu chân tinh màu vàng kim này tỏa ra uy áp khiến hư vô giống như run rẩy, theo những tu chân tinh còn lại lao thẳng về phía Vương Lâm.
- Năm tu chân tinh sao.
Vương Lâm đứng trong hư vô, thần sắc như thường, trong nháy mắt khi đám tu chân tinh gào thét lao tới bỗng nhiên vung tay phải lên, trong nháy mắt khiến tu vi Không Kiếp ầm ầm bộc phát.
- Một, hai, ba. Mười một, mười hai, mười ba!
Tay phải Vương Lâm nắm chặt thành quyền, tạo thành tiếng bùng bùng vang vọng. Mười ba đạo thần thông ngưng tụ trong một quyền này. Lúc này khí tức tu vi của hắn vẫn là Không Kiếp sơ kỳ như trước lại đang nhanh chóng tăng lên.
Sau khi đạt Không Kiếp trung kỳ ta còn chưa hoàn toàn phóng thích một lần thử xem ngưng tụ được bao nhiêu đạo thần thông trong một quyền.
Mái tóc bạc trắng của Vương Lâm tung bay, y phục như có cuồng phong quét qua, khí tức tu vi ầm ầm bộc phát, từ Không Kiếp sơ kỳ tăng vọt lên đỉnh điểm của hắn hiện giờ - Không Kiếp trung kỳ!
- Đạo thứ mười bốn!
Trong bàn tay phải của Vương Lâm bất ngờ có thêm một đạo thần thông dung nhập vào bên trong. Ngay sau đó đạo thứ mười lăm, mười sáu, mười bảy không chút dừng lại, cùng với lúc tu vi Vương Lâm tăng lên Không Kiếp trung kỳ, lập tức ngưng tụ ra.
Trong chớp mắt đã có hai mươi mốt đạo thần thông!
Dựa theo tính toán của ta, tu vi Không Kiếp mỗi lần đề cao được một cảnh giới thì có thể dung hợp thêm chín đạo thần thông. cực hạn của tu vi Không Kiếp sơ kỳ của ta là chín đạo thần thông, sau khi tăng lên liền đạt tới mười tám đạo. Nhưng bởi có kim mộc bổn nguyên vừa xuất hiện, tu vi hơi tinh tiến nên có thể ngưng tụ thêm bốn đạo. Tổng cộng là hai mươi hai đạo!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Lúc này tu chân tinh bốn phía đã gào thét tới ngày càng gần hắn.
- Đạo thứ hai mươi hai!
Hai mắt Vương Lâm nhắm lại, tay phải nắm quyền đột nhiên truyền ra tiếng nổ ầm ầm. Đạo thần thông thứ hai mươi hai trực tiếp ngưng tụ thành!
Một luồng lực lượng kinh thiên động địa từ trong nắm tay hắn lan ra, giống như một quyền này có thể đánh tan hư không vậy.
- Hẳn là có thể. Đạt tới hai mươi ba đạo!
Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng, không lập tức công kích tu chân tinh đang lao tới mà thân thể nhảy lên, lao lên trên, cánh tay phải trong nháy mắt này nổi đầy gân xanh. Hình như có một luồng lực lượng khổng lồ lưu chuyển trong cánh tay phải, thay thế máu huyết trong huyết mạch nhanh chóng chuyển động, cuối cùng ngưng tụ trong nắm tay, phát ra một tiếng ầm vang.
Trong tiếng ầm vang này, mái tóc Vương Lâm tung bay, hai mắt lấp lánh hữu thần. Trong nắm tay hắn chợt ngưng tụ tới đạo thần thông thứ hai mươi ba!
Hai mươi ba đạo thần thông đã là cực hạn lúc này của ta rồi! Nhiều hơn một đạo đó chính là do cảm ngộ trong Đông Lâm Trì, khiến cho bổn nguyên cũng có gia tăng một chút.
Vương Lâm cúi đầu nhìn xuống. Phía dưới hơn bốn mươi tu chân tinh đang gào thét lao tới, trong đó có năm tu chân tinh màu vàng, tỏa ra uy áp cường đại, áp sát chỉ còn cách Vương Lâm không tới mấy trăm trượng.
- Tầng thứ năm này chỉ cần xuất ra một bổn nguyên chân thân là đủ rồi!
Thân thể Vương Lâm trong nháy mắt liền có hình ảnh chồng lên, ngũ hành chân thân bất ngờ biến ảo ra. Vương Lâm nắm hữu quyền, hướng về phía tu chân tinh bên dưới đánh tới!
Hai mươi ba đạo thần thông dung nhập trong một quyền, hơn nữa là có phân thân tăng lên tương đương với bốn mươi sáu đạo thần thông, đánh thẳng tới bốn mươi lăm tu chân tinh!
Trong tiếng ầm vang kịch liệt, hư vô sụp đổ, kim quang vô tận chói mắt tỏa ra xuyên qua tinh không, phá tan hư vô này, cũng nhanh chóng khuếch tán ra từ đại điện Thiên Tôn Niết tầng năm, bao phủ cả Thiên Tôn Niết này, khiến mấy trăm Thiên Tôn phía dưới phải ngẩng đầu nhìn lên!
Kim quang kia bao phủ Thiên Tôn Niết, nhuộm vàng cả mặt đất. Mấy trăm Thiên Tôn trên mặt đất thần sắc bình tĩnh, giống như đối với chuyện này cũng không có gì ngạc nhiên.
Thậm chí còn một số người còn căn bản không ngẩng đầu lên nhìn mà vẫn đắm chìm trong đả tọa, ngay cả hai mắt cũng không mở ra, giống như kim quang tầng thứ năm này đối với họ mà nói không gây được chút hứng thú nào.
Trúc Lâm Thiên Tôn ở xa xa cũng không mở hai mắt. Hắn đang đắm chìm trong nội tâm. Tính toán để vượt qua tầng thứ tám. Với tu vi của hắn vốn phải vượt qua được tầng này nhưng lại phải dừng lại nơi đây.
Bạch Phát Thiên Tôn này tiến vào tầng thứ năm cho tới khi xuất hiện kim quang thời gian cũng hơi dài một chút. còn lâu mới bằng tốc độ của hắn ở bốn tầng đầu. xem ra người này ở tầng thứ năm cũng gặp phải không ít khó khăn.
Thời gian tuy rằng rất ngắn nhưng cũng không khác biệt lắm so với Thiên Tôn tầm thường. Nói như vậy thì đúng là cũng không có gì đáng chú ý rồi.
Không biết hắn sẽ rời đi giống năm xưa hay thử xông lên tầng thứ sáu một lần. chẳng qua tầng thứ sáu này hắn hẳn là không thể vượt qua.
Đám Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn đều trầm ngâm, có một số người còn hơi thất vọng. Dù sao bọn họ sở dĩ để ý tới Vương Lâm chính là vì nghe nói tới tốc độ Vương Lâm xông qua bốn tầng đầu năm xưa!
Nếu không thì một người vượt qua tầng thứ năm dù cũng kinh người nhưng không sao có thể hấp dẫn sự chú ý của nhiều người như vậy.
Trong kim quang trên bầu trời cung điện tầng thứ năm, thân ảnh Vương Lâm lao ra. Sắc hắn bình tĩnh, không nhìn xuống bên dưới mà ngẩng đầu nhìn lên tầng thứ sáu, ánh mắt lóe sáng, không chút do dự lao thẳng lên!
Hành động này của hắn khiến đám Thiên Tôn đang nhìn phía dưới liền tập trung nhìn lại.
Hắn không ngờ thật sự xông lên tầng thứ sáu. Ta cũng đang dừng lại ở tầng này, không thể vượt qua. Người này vượt qua tầng thứ năm cũng tương đối gian nan, thời gian còn nhiều hơn ta một chút. Ta không thể vượt qua tầng thứ sáu, hắn nhất định cũng thất bại!
Bạch Phát Thiên Tôn này lại không rời đi?
Tầng thứ sáu mới có chút thú vị. Người này nếu có thể vượt qua thì cũng có thể kết giao một phen.
Tu sĩ Thiên Tôn ở phía dưới hầu như không người nào cho rằng Vương Lâm có thể thành công vượt qua tầng thứ sáu. Dù sao thì thời gian hắn ở trong tầng thứ năm cũng quá mức tầm thường, không kinh người chút nào.
Trong kim quang tầng thứ năm, một số Thiên Tôn vừa rồi không mở mắt lúc này cũng mở mắt nhìn lên tầng thứ sáu.
Trúc Lâm Thiên Tôn xa xa cùng mở đôi mắt, bình tĩnh đảo qua, trong nháy mắt đang định nhắm lại thì đột nhiên trong đồng tử của hắn bất ngờ xuất hiện kim quang chói mắt!
Trong tích tắc khi kim quang này xuất hiện, thần sắc Trúc Lâm Thiên Tôn lập tức trở nên ngưng trọng.
Trong đôi mắt xuất hiện kim quang không chỉ có Trúc Lâm Thiên Tôn mà còn có cả những Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn lên ở bên ngoài tầng một. Trong mỗi đôi mắt của bọn họ bất ngờ đều xuất hiện kim quang!
Kim quang này không phải do bọn họ phát ra mà chiếu xuống từ bầu trời, từ cung điện tầng thứ sáu!
Chỉ thấy cung điện tầng thứ sáu, hầu như chỉ sau khi Vương Lâm tiến vào không tới bảy nhịp thở bất ngờ liền bộc phát ra kim quang kinh thiên, nối liền với kim quang tầng năm, tạo thành cảnh tượng huy hoàng năm xưa!
- Qua. rồi.
Đám tu sĩ phía dưới lập tức có người đứng lên, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ.
Hắn xông qua tầng thứ sáu rồi! Chỉ cần thời gian bảy nhịp thở!
Vài chục năm trước hắn liên tiếp xông qua bốn tầng, hôm nay xuất hiện một lần nữa không ngờ lại có thể xông lên tầng thứ năm, thứ sáu. Tu vi người này tuyệt không tầm thường!
Có thể xông qua tầng thứ sáu nói rõ người này ít nhất có thể dung hợp hơn năm mươi thần thông vào trong thân thể. Tu sĩ Thiên Tôn có thể làm được điều này cả Tiên Tộc không vượt quá bốn trăm người!
Tu sĩ Thiên Tôn phía dưới thần sắc ngưng trọng, đều nhìn về phía bầu trời. Mặc dù những người trước đó nhắm mắt không để ý, cảm thấy không có gì hấp dẫn thì giờ phút này cũng đều mở hai mắt, nhìn về phía thân ảnh lao ra từ kim quang trên tầng sáu trên bầu trời!
Tu sĩ Thiên Tôn xông qua tầng thứ sáu trong Thiên Tôn Niết cũng có thể coi là cường giả!
Trúc Lâm Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào thân ảnh Vương Lâm trên bầu trời, thần sắc cực kỳ ngưng trọng. Giờ phút này Vương Lâm không khỏi khiến hắn nhớ tới năm đó. Làm cho hắn không chút để ý nhưng lại liên tục vượt qua bốn tầng, khiến cho ánh mắt hắn phải ngưng tụ.
Tầng thứ bảy, hắn muốn xông lên tầng thứ bảy!
Lại xông lên tầng thứ bảy. Người có thể thông qua tầng thứ bảy, cả Tiên Tộc không tới hai trăm người! Hắn tuy rằng có thể dễ dàng thông qua tầng thứ sáu nhưng tầng thứ bảy này cũng không hề dễ dàng đâu!
Nói không chừng. Hắn thật sự có thể xông qua được!
Mấy trăm Thiên Tôn phía dưới thần sắc phấn chấn. Trong ánh mắt của bọn họ, thân ảnh Vương Lâm từ trong kim quang tầng sáu không hạ xuống mà gào thét bay thẳng lên phía tầng thứ bảy.
Thân ảnh hắn giờ phút này bị hầu hết tất cả ánh mắt phía dưới ngưng tụ lại, có chờ mong, có hoài nghi, thậm chí cũng có một số là khinh thường, hiển nhiên cho rằng Vương Lâm dù có thực lực xông qua tầng thứ sáu nhưng tuyệt đối khó vượt qua được tầng thứ bảy này!
Trúc Lâm Thiên Tôn cũng không đả tọa nữa mà nhìn chằm chằm vào thân ảnh Vương Lâm biến mất trong đại điện tầng bảy, thần sắc cực kỳ ngưng trọng. Dù sao nếu Vương Lâm có thể xông qua tầng bảy thì cũng đại biểu cho hắn là tu sĩ đồng cấp với Trúc Lâm Thiên Tôn. Tu sĩ như vậy bản thân hắn chính mắt nhìn thấy hai lần xông lên Thiên Tôn Niết, làm sao hắn lại có thể không thèm để ý!
Trong nháy mắt sau khi Vương Lâm tiến vào tầng thứ bảy, tu sĩ bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, hầu như mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên.
Một nhịp thở, hai nhịp thở, ba nhịp thở, bốn, năm nhịp thở. vào tích tắc khi nhịp thở thứ năm trôi qua, đột nhiên trong đám tu sĩ Thiên Tôn này bất ngờ truyền ra những tiếng kinh hô không dám tin!
Chỉ thấy tầng cung điện thứ bảy trên bầu trời bất ngờ bộc phát ra kim quang kinh người. Kim quang này dung hợp với kim quang trong tầng thứ năm và tầng thứ sáu, nối liền thành một mảnh, chiếu rọi hoàn toàn Thiên Tôn Niết, giống như một mặt trời vậy!
Một thân ảnh vọt ra từ kim quang tầng thứ bảy, mái tóc bạc tung bay trong kim quang, tràn ngập một luồng khí thế khiến Thiên Tôn phía dưới hô hấp không thông!
Hắn. Hắn xông qua tầng thứ bảy rồi.
Thời gian năm nhịp thở, không ngờ còn nhanh hơn cả tầng sáu! Hắn rốt cục có chiến lực tới mức nào. Có thể xông qua tầng thứ bảy trong thời gian ngắn như vậy nhất định sẽ danh chấn toàn Tiên Tộc!
Năm nhịp thở đã qua tầng bảy. Loại tốc độ này ta chưa bao giờ nghe qua.
Mấy trăm tu sĩ phía dưới tâm thần chấn động, giờ phút này không còn có chút khinh thường. Cả đám người này nhìn vào thân ảnh trong kim quang trên không trung, ánh mắt lộ vẻ tôn kính.
Càng có một số người phải dừng lại ở tầng thứ tư, thứ năm nhìn về phía Vương Lâm mơ hồ có sự phức tạp.
Trong tu sĩ Thiên Tôn, sự chênh lệch mạnh yếu rất lớn. Đối với người có thể vượt qua tầng thứ bảy, dù đều là Thiên Tôn những cũng nhận được sự tôn kính! Ví dụ như Trúc Lâm Thiên Tôn, mặc dù tính cách cô độc cao ngạo nhưng nếu hắn xông lên Thiên Tôn Niết này thì tất cả mọi người đều trông ngóng.
Tầng thứ bảy.
Trúc Lâm Thiên Tôn trầm mặc. Hắn thật không ngờ đối phương lại có thực lực như vậy.
Hắn sẽ xông lên tầng thứ tám sao. tầng thứ tám rất khó khăn!
Trên bầu trời, Vương Lâm đứng trong kim quang của tầng thứ bảy, thần sắc bình tĩnh. Trong tầng này hắn đã xuất ra cả lôi đình chân thân và ngũ hành chân thân, triển khai toàn bộ lực lượng của hai chân thân, lúc này mới dùng ưu thế áp đảo mà vượt qua tầng thứ bảy.
Thiên Tôn Niết này càng lên cao càng khó khăn. Không biết tầng thứ tám này sẽ thế nào.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lên tầng thứ tám, thân thể nhoáng lên, hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng lên tầng thứ tám!
Hắn muốn xông lên Thiên Tôn Niết, không để ý tới hành động của mình gây nên chấn động gì trong mấy trăm Thiên Tôn phía dưới!
Tầng thứ tám. Hắn lại xông qua tầng thứ tám!
Đúng là một người cuồng vọng. Trúc Lâm Thiên Tôn cũng thất bại ở tầng thứ tám. Người này. ôi, không thể nói được!
Người có thể xông qua tầng thứ tám trong Tiên Tộc không tới năm mươi người. Những người này đều tích lũy rất nhiều năm mới thực hiện được việc này. Nghe nói tầng này rất khó, nếu có người vượt qua thì lập tức Đại Thiên Tôn sẽ biết!
Giờ phút này hầu hết tu sĩ trên mặt đất đều đứng dậy. Loại chuyện liên tục xông qua tầng năm, sáu, bảy, tám này đủ khiến bọn họ ngưng trọng.
Trúc Lâm Thiên Tôn cũng đứng phắt dậy, không ngồi đả tọa nữa mà nhìn chằm chằm vào tầng cung điện thứ tám trên bầu trời. Hắn xông lên tầng tám mấy lần nhưng đều thất bại. Giờ phút này tận mắt thấy có người trước mặt mình xông lên tầng tám, ánh mắt lóe sáng, bất ngờ đứng thẳng nhìn lên không trung.
Tầng thứ tám, hắn. Có thể vượt qua không!
Những người này vốn tưởng thời gian trôi qua sẽ rất lâu nhưng chỉ sau ba nhịp thở, từ tầng tám đột nhiên bộc phát ra kim quang chói mắt, khiến mọi người nơi này hoàn toàn sửng sốt.
Kim quang ở tầng tám này đã nhiều năm không tỏa ra tại Thiên Tôn Niết, nhưng giờ phút này kim quang này dung hợp với những tầng dưới, bất ngờ bao phủ tầng tầng Thiên Tôn Niết, khiến tất cả mọi người đều bị vây trong kim quang.
Hắn vượt qua tầng tám rồi.
Sắc mặt Trúc Lâm Thiên Tôn tái nhợt, lộ ra vẻ khiếp sợ và phức tạp. Hắn mấy lần xông lên đều thất bại. Nhưng hôm nay lại tận mắt thấy người khác dùng thời gian ba nhịp thở đã thong dong vượt qua!
Mấy trăm Thiên Tôn phía dưới tràn ngập trong kim quang đã quên cả suy nghĩ, nhìn thân ảnh Vương Lâm trên bầu trời mà trầm mặc.
- Các hạ tên là gì!
Trúc Lâm Thiên Tôn ngẩng phắt đầu. Truyền ra một giọng nói vang vọng. Giọng nói này làm thức tỉnh mấy trăm tu sĩ Thiên Tôn bốn phía. Một vài người cá biệt biết tên Vương Lâm nhưng đại bộ phận đều chỉ biết hắn là Bạch Phát Thiên Tôn!
- Vương Lâm!
Vương Lâm ở trong kim quang tầng thứ tám nhìn phía dưới một chút, bình tĩnh mở miệng.
Sau khi hắn mở miệng, ánh mắt liền nhìn lên tầng chín mơ hồ bị bao phủ trong mây mù kia!
Xông qua tầng chín chính là đỉnh điểm của Thiên Tôn!
Xông qua tầng chín liền danh chấn toàn Tiên Tộc!
Xông qua tầng chín có thể tiếp cận tới gần Dược Thiên Tôn vô hạn!
Vương Lâm ở trong Tiên Tộc thời gian đã không còn ngắn, mấy trăm năm qua cho tới hôm nay, hắn không hề kích động mà bình tĩnh như nước giếng trong.
Dưới sự chú ý của tất cả tu sĩ Thiên Tôn phía dưới. Vương Lâm hít sâu một hơi, đi về phía tầng đại điện thứ chín đã mấy vạn năm không có kim quang tỏa ra kia.
Nam Châu, Đạo Nhất Tông.
Đây là đệ nhất tông tại Nam Châu, thanh danh hiển hách, danh chấn Nam Châu. Dù trong cả Tiên Tộc thì Đạo Nhất Tông cũng là một tông môn khổng lồ. Tất cả mọi chuyện đều là bởi vì một người được gọi là Đạo Nhất Đại Thiên Tôn!
Ở hậu sơn, dưới một ngọn thác, tiếng nước chảy ào ào, hơi nước bắn lên mơ hồ. Trong một cái hồ phía dưới ngọn thác, một thanh niên mặc đạo bào đang bình tĩnh ngồi đó, trong tay cầm một cành liễu, buông xuống mặt nước, nhắm mắt giống như đang câu cá.
Vương Lâm xông qua Thiên Tôn Niết, trong nháy mắt khi vượt qua tầng tám, thanh niên mặc đạo bào này đột nhiên mở bừng đôi mắt, ngẩng đầu nhìn mây trắng trên bầu trời trong xanh, thần sắc bình tĩnh.
Xông qua tầng thứ tám rồi.
Khóe miệng thanh niên mặc đạo bào này lộ ra nụ cười, cành liễu trong tay vung lên trên mặt nước. Một động tác này lập tức khiến mặt nước rung động. Một gợn sóng lan ra, bất ngờ xuất hiện trong đó là cảnh tượng bên trong Thiên Tôn Niết.
Bắc Châu, ngàn dặm băng phong, gió tuyết tràn ngập khắp cả năm. Những bông tuyết bị gió thối truyền ra tiếng nức nở trong thiên địa, giống như quỷ khóc, khiến cho phân nửa tu sĩ lần đầu tới Bắc Châu đều chấn động tâm thần.
Ở chỗ xa nhất về phía bắc của Bắc Châu có một dãy núi vươn lên giống như những khối băng mấy vạn năm, giống như những thanh kiếm sắc bén vươn lên tận trời xanh, sừng sững đứng trong thiên địa. Từ xa nhìn lại, cả dãy núi dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng như ngọc, lộ ra vẻ lạnh lẽo vô cùng.
Nơi này chính là động phủ của Võ Phong Đại Thiên Tôn ở Bắc Châu.
Trong một dòng sông băng có một nam tử trung niên đầu trọc đang ngồi. Thân thể hắn cực kỳ cao lớn khoanh chân ngồi đó. Trước mặt hắn, dòng sông băng bị ánh mặt trời chiết xạ, phát ra ánh sáng và một cảnh tượng hư ảo. Trong cảnh tượng đó chính là Thiên Tôn Niết.
Tu sĩ cao lớn trọc đầu này thần sắc bình tĩnh nhìn cảnh tượng hư ảo trong dòng sông băng, ánh mắt nhìn về phía thân ảnh đang hướng về tầng thứ chín dần dần lóe sáng.
Trong Thiên Tôn Niết, một khi có tu sĩ xông qua tầng thứ tám thì lập tức Đại Thiên Tôn sẽ biết. Giờ phút này trừ Đạo Nhất và Võ Phong Đại Thiên Tôn ra thì trên Đế Sơn ở Trung Châu, lá đỏ mùa thu đang tung bay, một nữ tử tuyệt mỹ kinh ngạc nhìn chiếc lá trước mặt. Trong chiếc lá kia giống như có càn khôn khác, chiếu ra cảnh tượng trong Thiên Tôn Niết.
Bên cạnh nữ tử này có một lão già đang ngồi khoanh chân. Dáng vẻ hắn lười biếng, ánh mắt giống như vô tình đảo qua cũng như không có chút tinh thần, phảng phất như cảnh tượng trong phiến lá không khiến hắn có nhiều hứng thú lắm thì phải.