Đồng thời vào lúc giọng nói này vang lên trong tâm thần Vương Lâm. Mắt trái hắn nhìn thấy luồng sáng càng chói lọi, hầu như trong nháy mắt bao phủ cả thân thể.
Một cảm ngộ đối với Thái Sơ dần dần hiện ra từ trong ánh sáng này, khiến Vương Lâm nắm bắt được.
Đây không phải là truyền thừa mà là thể hiện ra Thái Sơ bản nguyên đầy đủ trước mặt Vương Lâm, có thể hiểu ra bao nhiêu không có quan hệ với Đông Lâm Trì mà đều phụ thuộc vào người quan sát.
Có người có lẽ lần đầu chứng kiến luồng sáng này có thể có cảm ngộ một chút, nhận thức được Thái Sơ bản nguyên trong lòng, sau khi rời khỏi Đông Lâm Trì ở sâu trong nội tâm đã tồn tại mầm mống của Thái Sơ bản nguyên.
Có người có lẽ giống như Vương Lâm lần trước, không thu hoạch được gì, chỉ là bản nguyên gia tăng thêm một tia mà thôi.
Nhưng cũng có người trong hai lần cơ hội lại có thể hiểu được hơn nửa Thái Sơ bản nguyên, sau khi thanh tỉnh mang đi không phải là mầm mống mà đã là một phần.
Từ cổ chí kim có người mang đi được toàn bộ bản nguyên Thái Sơ này hay không Vương Lâm không biết. Giờ phút này hắn đang chìm đắm trong trạng thái kỳ dị nọ. Hắn giống như quên hết tất cả, mắt phải mơ hồ nhưng mắt trái lại nhìn được biến hóa hoàn mỹ của loại Thái Sơ bản nguyên đặc thù này.
Vương Lâm đã quên đi thời gian trôi qua. Khi hắn bị luồng lực lượng của Đông Lâm Trì mạnh mẽ đánh thức, trong mắt trái hắn lóe lên ánh sáng chói mắt trong một nhịp thở rồi mới biến mất.
- Còn kém một chút.
Hai mắt Vương Lâm lóe sáng, lại nhắm mắt cảm ngộ tại Đông Lâm Trì lần thứ năm.
Lúc này đắm chìm vào trong đó, dùng đạo lừa gạt tránh khỏi sự kiểm tra của khí tức trong ao, trong thời gian ngắn, mắt trái của Vương Lâm thấy được trước mắt như có ánh sáng vô tận.
- Thái Sơ bản nguyên từ hư vô sinh ra. Rất lâu trước đây, thiên địa không có tiên, cổ nhân bái lạy mặt trời, cố gắng chân thành mà đạt được nhiệt lượng của mặt trời.
Vì vậy liền xuất hiện Thái Sơ lực. Lực lượng này rất huyền diệu. Nó là lực lượng do người cúng bái thiên dương tạo thành, là lực lượng do mặt trời bình minh tỏa ra.
Thiên địa lực dần dần chuyển biến, theo năm tháng mà thay đổi, theo sự xuất hiện của một số người kỳ dị, trong quy tắc vận chuyến của thiên địa, tồn tại quy tắc Thái Sơ.
Quy tắc Thái Sơ khiến cho mặt trời lên xuống, nhưng Đồ mỗ quan sát minh ngộ mặt trời lên xuống trên thực tế là do tâm động. Bởi tâm động cho nên đại địa động, khiến thương khung động, cũng khiến mặt trời bất động di chuyển.
Sau khi cảm ngộ tiếp, lần lượt ngắm nhìn vô số vầng mặt trời bình minh, Đồ mỗ minh ngộ ra thế gian này, Thái Sơ bản nguyên mới là nguồn cội.