Vương Lâm mở bừng đôi mắt, trong mắt đầy tơ máu, quần áo ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, giống như mất đi rất nhiều lực lượng, cảm giác suy yếu cực kỳ tràn ngập khắp toàn thân.
Chủ nhân!
Lưu Kim Bưu lập tức tiến tới, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ và lo lắng.
Ta nhắm mắt đã bao lâu rồi?
Vương Lâm thở hổn hển, giống như lúc này hô hấp cũng khó khăn, phảng phất trở lại làm phàm nhân vậy, hồi lâu mới giơ tay phải lên, cảm thấy bản thân không việc gì.
Người. người mới nhắm mắt lại, thân thể giống như không tồn tại nữa. Ta quay đầu lại nhìn trong nháy mắt thì người liền liền. tỉnh dậy.
Lưu Kim Bưu do dự một chút liền nói chi tiết.
Trong nháy mắt?
Vương Lâm sửng sốt. Hắn đã nhiều lần Mộng Đạo, biết bản thân mồi lần đều chìm đắm trong đó một khoảng thời gian, tuyệt đối không chỉ trong chớp mắt. Hắn nhìn Lưu Kim Bưu một cái, trở nên trầm mặc.
Trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng trong mộng, nhớ lại thân ảnh mơ hồ kia. Hắn thậm chí ngay cả hình dáng của đối phương cũng không thể nhìn rõ. Chỉ mơ hồ nhớ rõ là lúc đó xuất hiện một người như vậy. Nhưng nhớ kỹ lại thấy mơ hồ, giống như mình nhớ nhầm vậy.
Loại cảm giác này giống như một phần trí nhớ bị sửa chữa vậy, khiến cho tâm thần Vương Lâm chấn động.
Nếu trong Mộng Đạo là thật thì hắn. Là ai.
Vương Lâm nghĩ tới cảm giác đau đớn vừa rồi, cảm cảm giác suy yếu khi tỉnh lại. Loại chuyện này hắn còn chưa bao giờ gặp phải, giống như trong nháy mắt hắn mơ hồ cảm thấy sắp phải chết vậy. Loại ảo giác này dù là Tam Mệnh Thuật cũng không thể trợ giúp, nếu như chết thật thì không thể nào sống lại nổi.
Hồi lâu sắc mặt Vương Lâm dần dần khôi phục lại. Hắn ngồi chỗ đó. Nhìn thoáng qua Đông Lâm Tông, trong mắt lóe sáng.
Một ngày nào đó ta sẽ biết được ở nơi này rốt cục ẩn chứa bí mật gì!
Ánh mắt lóe lên, Vương Lâm đứng dậy cất bước, trực tiếp tiến vào bên trong Đông Lâm Trì, khoanh chân ngồi xuống, nước ao ngập tới thắt lưng. Cảm giác lạnh như băng truyền vào trong cơ thể Vương Lâm.
Trong nước ao này, hắn không nghĩ tới bí mật của Đông Lâm Tông nữa mà tĩnh tâm lại, thố nạp vận chuyển tu vi toàn thân, yên lặng dung hợp với nước ao này.
Loại cảm giác này năm xưa hắn cũng từng thể nghiệm, nhưng hôm nay khi chính thức ở trong ao, trong nháy mắt khi dung hợp, thân thể Vương Lâm đột nhiên đắm chìm trong một loại trạng thái kỳ dị.
Loại trạng thái này khi Vương Lâm sáng tạo ra thần thông Tàn Dạ cũng tương tự, chẳng qua lúc này trong nước ao ẩn chứa lực lượng kỳ dị khiến cho Vương Lâm trong nháy mắt bước vào được mà thôi.
Trong trạng thái kỳ lạ này, cả người Vương Lâm như chìm trong mê man đi thật lâu, mà dường như là cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi.