Núi xanh không còn nữa. Chỉ còn một ngọn núi tử vong.
Nước biếc không còn trong lành, chỉ còn mùi hôi thối.
Ngay cả gió thổi cũng mang theo tang thương và bi ai, mang theo vẻ suy đồi.
Cả những đại điện lầu các tinh xảo cùng đầy tro bụi. Mất đi sinh cơ, lộ vẻ xuống dốc.
Bậc đá của tòa núi nhỏ cũng tổn hại rất nhiều, rất nhiều đá vụn trong gió như truyền ra khúc nhạc đau thương.
Lúc này Vương Lâm nhìn lại, đám đệ tử Đông Lâm Tông giờ đây đều ở trong sân rộng, tại thềm đá trước đại điện, từng khối hài cốt không biết tử vong từ bao giờ, thân thể đã sớm thối nát, trở thành những bộ xương khô.
Đám đệ tử Đông Lâm Tông vừa ngồi khoanh chân cũng đều đã trở thành hài cốt.
Đây đúng là một tông môn chết!
Không còn chút sinh cơ. bị tử khí nồng đậm bao phủ.
Nhưng trong Đông Lâm Tông, trong tử khí nồng đậm này lại tràn ngập một luồng mộng chướng bao phủ, do vô số người trước khi chết tạo thành, giống như đám đệ tử Đông Lâm Tông này chết đi mà cũng không biết bản thân đã tử vong.
Bọn họ vẫn di chuyển trong mộng như vậy.
Đó cũng là lý do mà vừa rồi Vương Lâm và Lưu Kim Bưu đứng đó. Đám người này đi qua bên cạnh nhưng lại không hề phát hiện ra. Không phải là Vương Lâm không tồn tại mà bọn họ. Không tồn tại.
Nói họ là quỷ hồn cũng không thỏa đáng. Nơi này theo Vương Lâm thấy không có quỷ hồn, nếu có chỉ là những mộng chướng tử vong. Trong mộng chướng này, người ngoài dù có tới nơi này cũng rất khó phát hiện ra, thậm chí bị hấp dẫn còn gặp phải ảo giác tương tự. Trện thực tế là người bên ngoài đi vào trong mộng chướng sẽ bị dung nhập vào nơi này.
Từ cổ chí kim, nơi này đã bị hủy diệt vô số năm rồi. Cụ thể là bao lâu Vương Lâm không biết. Nhưng hắn biết rõ là có lẽ vô số năm qua, có lẽ cũng có rất nhiều người tới nơi này mà không hề phát hiện ra thực tế đây là một tông môn chết, làm khách ở nơi này sau đó rời đi.
Nhưng hắn không phải là người đầu tiên phát hiện ra mánh khóe ở nơi này!
Bởi hắn nhìn thấy ở vị trí trung tâm của Đông Lâm Tông, trong một tòa điện phủ khổng lồ có một luồng sinh cơ yên lặng tồn tại.
Sinh cơ này tràn ngập cơ độc và bi ai, giống như một đứa trẻ sau khi nhà cửa bị hủy, mất đi toàn bộ người thân, khóc than thê lương sau đó yên lặng bảo vệ nơi này.
Không có ai làm bạn, chỉ có đống đổ nát tử vong và những khối thi thế, trong bi ai và cô độc, ngưng tụ mộng chướng của mọi người, làm cho nơi này có núi xanh nước biếc hư ảo, tạo thành tông môn phồn hoa, đám đệ tử Đông Lâm Tông hư ảo tới ở cùng mình.
Trước khi Vương Lâm chưa hiểu ra hư bản nguyên của bản thân thì hắn dù có tới nơi đây nhưng cũng vẫn không thể nhìn ra như trước. Nhưng giờ phút này hắn cảm nhận được rồi. Hắn than nhẹ, lại một lần nữa nhắm hai mắt lại.