Ở trong thời gian bất đồng, không gian bất đồng, hư ảo và chân thật, Vương Lâm đều đã từng đứng ở vị trí này. Đây đúng là một chuyện vô cùng hiếm thấy. Vương Lâm không biết người khác đã từng trải qua chuyện giống hắn hay không nhưng hắn lại hiểu rất rõ điều mà mình đang trải qua.
Hắn đứng đó giống như mộng đạo năm xưa ở Chu Tước Tinh, cả người giống như thăng hoa. giống như giác ngộ. Dưới màn mưa đó, dù nhắm hai mắt nhưng thiên địa ở trong lòng hắn, vạn vật đều có thần.
Giống như một đứa con xa nhà, ra ngoài hơn mười năm, trong một thời khắc đặc thù đột nhiên thấy một cảnh dường như vô cùng quen thuộc, suy nghĩ thật lâu nhưng vẫn không nghĩ ra rốt cục là sự quen thuộc này tới từ đâu.
Vương Lâm hôm này trong khi nhắm mắt lại, sự quen thuộc này và cảnh tượng trong động phủ giới dung hợp lại, lấy thân thể làm cầu nối, giống như hóa thành một sợi tơ nhỏ không ai nhìn thấy được, nối tiếp động phủ giới với cả Tiên Cương đại lục.
Nước mưa rơi xuống rất quen thuộc. Tiếng nước mưa rơi trên tấm đá cũng rất quen thuộc.
Vương Lâm thì thào, hồi lâu mở hai mắt, nhìn thiên địa trên ngọn núi nhỏ này. Đại điện, cái sân rộng, còn có cả cái lò giữa sân. Cảnh tượng này khiến hắn như hiểu ra điều gì đó.
Nhân sinh như mộng, mộng như nhân sinh. Đây là điều mà ta ngộ ra trong mộng đạo trên Chu Tước Tinh. Ta biết loại cảm ngộ này cũng chưa phải là cuối cùng.
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, không chút gợn sóng. Hắn đứng nơi đó trong màn mưa, không nhiễm chút bụi trần.
Lưu Kim Bưu đứng phía sau Vương Lâm, thần sắc có chút mê man. Lời nói của Vương Lâm mặc dù là thể hiện cảm ngộ của hắn lúc này nhưng Lưu Kim Bưu nghe được lại như hiểu ra gì đó.
Ta từng lấy tay trái là sinh, tay phải là tử. Từng mở tay là nhân, nắm tay là quả. Từng lấy mở mắt là chân, nhắm mắt là giả, lấy ba loại hình thái này tạo thành một thế giới thuộc về ta. Một thế giới như mộng.
Ta từng ở trong hư ảo, ở cùng một vị trí này thấy trận mưa này. Hôm nay ta lại ở trong thiên địa chân thật, đứng ở nơi này, cũng thấy lại trận mưa đó.
Thế giới trong mắt ta, được ta nhìn thấy. bởi vì ta có thể nhìn thấy, bởi ta mà tồn tại.
Nước mưa bắn tung lên khiến bốn phía mơ hồ mông lung. Một vài đệ tử vội vã từ dưới chân núi chạy lên, lướt qua bên người Vương Lâm. Cơn mưa này quá đột ngột khiến cho đại bộ phận đệ tử trong sơn môn đều không kịp chuẩn bị.
Nhưng những người này giống như không nhìn thấy Vương Lâm và Lưu Kim Bưu. Đi qua giống như hai người không hề tồn tại vậy.
Ta dùng đôi mắt của mình nhìn thế giới, mỗi một nhành cây ngọn cỏ đều là trong mắt ta. Ta từng tưởng rằng mở mắt là thiên địa thật, nhắm mắt lại thì tất cả đều là hư ảo. Chân giả này vốn là biều hiện do tâm. Ta cho rằng là giả, cho rằng cây cỏ sau khi ta nhắm mắt sẽ biến mất. Nhưng thật sự chúng biến mất sao.