-. Ngươi tại sao lại biết ta có đạo lừa gạt! Ngươi. Ngươi rốt cục là ai!
Thân thể Lưu Kim Bưu run rẩy. Loại sợ hãi tới từ linh hồn này lúc này lại ặp tới, khiến cảnh tượng này không phải lần đầu hắn gặp mà dường như thật lâu trước đây hắn đã từng trải qua vậy.
Là chính ngươi nói cho ta biết.
Vương Lâm uống một ngụm rượu.
Chuyện này không có khả năng! Chủ nhân của ta là Cô Nhai Thiên Tôn, ta. ta. Ngươi nếu gây tổn thương cho ta thì ngươi nhất định hình thần câu diệt! Hơn nữa ta còn chưa gặp ngươi bao giờ, ta không thể nói chuyện đạo lừa gạt cho ngươi. Ngươi. Ngươi tới tìm ta làm gì.
Vẻ sợ hãi trong mắt Lưu Kim Bưu càng đậm, nói chuyện cũng trở nên lộn xộn.
Chẳng lẽ. chẳng lẽ người là đồng đạo?
Lưu Kim Bưu cũng không biết sao lại nghĩ vậy, ngơ ngác nhìn Vương Lâm.
Ngươi tên là Lưu Kim Bưu. Ta tên là Vương Lâm, còn nhớ được không?
Vương Lâm buông bầu rượu, nhìn Lưu Kim Bưu.
Vương Lâm. Vương Lâm. rất quen.
Ánh mắt Lưu Kim Bưu lộ vẻ mê man, mơ hồ xuất hiện vẻ giãy dụa, giống như đang đắm chìm trong trạng thái kỳ dị nào đó. Rất nhanh thân thể hắn liền run rẩy ngồi xuống, khuôn mặt lộ vẻ thống khổ.
Xem ra hắn không thể tự mình phá vỡ phong ấn. Chu Dật không thể, hắn cũng không thể. Không biết những người khác có thể tự mình phá vỡ phong ấn, khôi phục trí nhớ không.
Vương Lâm thầm than, không đành lòng để Lưu Kim Bưu thống khổ như vậy, tay phải giơ lên điểm một chỉ vào mi tâm hắn.
Một chỉ này khiến đầu Lưu Kim Bưu ầm vang, giống như có sấm sét vô tận đồng thời đánh xuống.
Trước mặt hắn mơ hồ như ấy được kinh nghiệm mấy trăm năm nay tu đạo lừa gạt.
Kim Bưu đại tiên, bất hủ chỉ tiên! Những lời này không tồi, sau này các ngươi cứ hô như vậy đi. Lão tử họ Lưu, sau này lấy tên là Lưu Kim Bưu. Tên này thật bá đạo!
Một người thành tiên, gà chó thăng thiên! Ha ha, những lời này đều là ta sáng tạo ra. Với những lời này thì nhất định ở Đại Thánh Châu ta sẽ kiếm được một khoản lớn!
Ôi, nơi này không nên ở lâu, vẫn tới Đại Thánh Châu là tốt hơn.
Bổn tiên chuyển thế sống lại, tự nhiên là có tướng mạo của đồng tử. Phàm nhân các ngươi sao có thể hiểu rõ được!
Hả. Kẻ phàm nhân này rất thú vị, không ngờ lại quỳ lạy tiên nhân, không cầu thành tiên, chỉ muốn mượn tiên lực là vương gia? Chuyện này. Làm sao cho phải!
Ôi, nói không chừng kiếp trước ta là một tên lừa đảo, nếu không làm sao lừa người lại giỏi như vậy.
Hán tử này trông gian xảo, nhất định không phải là người tốt, tên là gì? Hả, ngươi cảm thấy ngươi nên tên là Hứa Lập Quốc? Tên này có gì không tốt? Thôi, tặng ngươi một cơ duyên, đi tới Trung Châu. Đúng, chính là Trung Châu. Bổn đại tiên sẽ cho ngươi một quẻ, ngươi cứ theo đó mà làm sẽ gặp được cơ duyên.