Lão già kia nghe hắn nói vậy, ánh mắt sững lại, cấn thận nhìn Lưu Kim Bưu. Vừa nhìn một cái hắn liền cảm thấy có chút không thích hợp. Lưu Kim Bưu tu vi chỉ là Kim Đan nhưng khi hắn ngưng thần nhìn lại lại mơ hồ phát hiện ra trên người đối phương có một luồng khí tức tang thương không nói lên lời, giống như đã tồn tại qua rất nhiều năm tháng vậy.
Ngươi có thể nghĩ tới chuyện soát hồn. Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, ngươi còn chưa soát hồn xong thì chủ nhân ta sẽ tới đây. Đến lúc đó thì Vân Môn các ngươi sẽ gặp phải tai ương diệt môn!
Lưu Kim Bưu lạnh lùng mở miệng nhìn lão già nọ.
Dù là Cô Nhai Thiên Tôn có tới thì cũng phải nói đạo lý. Là ngươi lừa gạt chúng ta trước!
Lão già nọ không nhìn thấu Lưu Kim Bưu trước mắt này. Đối với hắn mà nói đây là một chuyện cực kỳ hiếm thấy. Nhất là vẻ trấn định của đối phương cực kỳ chân thật. Nếu đối phương không có chỗ dựa thì làm sao có thể như vậy!
Lừa gạt? Cả đời Lưu Kim Bưu ta tu hành đạo lừa gạt, lừa gạt một Vân Môn nhỏ bé các ngươi thì đã sao. Ta là lừa nhân mạng hay lừa Pháp Bảo các ngươi?
Ta chẳng qua chỉ dẫn theo một chút phàm nhân có chí tu tiên đưa tới cho các ngươi, đổi lấy một chút đan dược mà thôi. Những đan dược này chẳng lẽ ngươi cho rằng Lưu mỗ thèm coi trọng sao?
Thần sắc Lưu Kim Bưu lộ vẻ khinh miệt, vừa nói vừa cười, tay phải vỗ vào Túi Trữ Vật. Lập tức một lượng lớn đan dược xuất hiện, rơi xuống trước mặt hắn, chất thành một đống giống như một ngọn núi nhỏ.
Nhìn cho kỹ đi. Chỉ có mấy chục hạt đan dược mà thôi. Vân Môn của ngươi đã là gì. Đám đan dược này đối với Lưu mỗ chẳng qua là vật phẩm tiện tay lấy trong khi tu hành mà thôi, ngươi lại tưởng rằng ta coi trọng thứ này sao?
Lưu Kim Bưu cười to, tay phải vung về phía trước. Lập tức đám đan dược này trong tiếng nổ bùng bùng liền vỡ hết toàn bộ.
Cảnh tượng đột ngột này khiến lão già nọ không khỏi sửng sốt một chút.
Đừng nói là đan dược, Pháp Bảo Lưu mỗ cũng lừa gạt không ít! Nhưng ngươi cho rằng ta xem trọng sao?
Lưu Kim Bưu cười lạnh, lại vỗ Túi Trữ Vật một lần nữa. Lập tức có mười Pháp Bảo tu sĩ Kim Đan có thể sử dụng bay ra, ở trước mặt hắn bị hắn vung tay một cái, đồng loạt tan nát, hóa thành những mảnh nhỏ.
Ta nói cho ngươi hay, mấy thứ này Kim Bưu đại tiên nhà ngươi căn bản không coi vào đâu! Ngươi dám soát hồn ta, ta sẽ khiến ngươi trong nháy mắt bị diệt môn! Tự ngươi suy nghĩ đi. Cáo từ!
Lưu Kim Bưu cười lạnh liền phất áo xoay người, không để ý tới lão già đang lặng ra ở đó, bước đi hướng về phía ngoài đại điện.
Vừa đi, trên người hắn lại không hề đổ chút mồ hôi lạnh, trống ngực vẫn như thường. Giờ phút này hắn cũng cực kỳ tin lời nói của chính mình, không hề sợ hãi.