Đông Lâm Tông trong cửu tông thập tam môn luôn luôn thần bí, không biết bên trong có tu sĩ Thiên Tôn hay không!
Vương Lâm từ trên bản đồ trong ngọc giản có được rất ít tin tức về Đông Lâm Tông.
Tông môn này rất ít có môn nhân xuất ngoại.
Nếu tông môn này có thể ở trong nhóm cửu tông thập tam môn thì chắc hẳn cũng không tầm thường. Nhưng dù là tu sĩ Thiên Tôn thì cũng đã làm sao.
Vương Lâm hơi trầm ngâm, thần thức tản ra bốn phía xong, đang định dựa vào bản đồ đi tới Đông Lâm Tông thì bước chân hắn nhấc lên liền sững lại, toàn thân ngây ra.
Thần thức hắn vừa tản ra, mơ hồ thấy ở trong một thành trì của phàm nhân một luồng dao động quen thuộc. Dao động này là do hắn ghi lại trên tất cả những người chuyển thế từ động phủ giới, ở xa thì không thể phát hiện ra nhưng nếu không xa lắm thì thần thức có thể cảm thụ được.
Luồng dao động này là ai đây.
Trên mặt Vương Lâm lộ ra nụ cười mỉm. Hắn không biết dao động này là thuộc về cố nhân nào, giống như năm đó khi nhận ra Chu Dật và Thanh Sương vậy.
Chỉ có thể phát hiện ra, nếu không tận mắt nhìn thấy thì rất khó biết được thân phận của đối phương.
Dù sao thì năm đó phong ấn đều thống nhất bố trí, không có nhiều khác biệt lắm.
Trên mặt Vương Lâm hiện lên vẻ vui mừng, ở vùng đất xa lạ này có thể gặp được cố nhân năm xưa, dù là ai cũng khiến trong lòng hắn khó kìm được vui sướng.
Thân thể hắn nhoáng lên, thay đổi ý niệm đi tới Đông Lâm Tông mà tiến thẳng về thành trì của phàm nhân ở cách đó ngàn dặm.
Với tu vi của hắn thì khoảng cách ngàn dặm này chỉ chớp mắt là vượt qua. Nhìn thành trì dưới mặt đất này, càng tới gần luồng dao động nọ lại càng mãnh liệt, khiến Vương Lâm đi tới thành trì này nhìn xuống liền thấy trong vòng vây một đám người có một lão già tóc bạc trông tiên phong đạo cốt, thần sắc ẩn ẩn vẻ cao ngạo. Lập tức thần sắc Vương Lâm lộ vẻ cổ quái.
Lão già này chính là người có dao động truyền tới!
Thậm chí không cần dao động này, vừa nhìn thấy khuôn mặt của lão già là Vương Lâm có thể nhận ra ngay đối phương!
Lưu Kim Bưu!
Thần sắc Vương Lâm càng cổ quái hơn, khóe miệng lộ nụ cười.
Lưu Kim Bưu này năm đó tự ngộ ra đạo lừa gạt nhưng không ngờ sau khi chuyển thế lại cũng vẫn như vậy. Một đường này.
Với kiến thức của Vương Lâm, hơn nữa hắn hiểu rõ Lưu Kim Bưu. Đảo qua một cái liền phát hiện ra mục đích của Lưu Kim Bưu.
Nhìn Lưu Kim Bưu ẩn dấu vẻ đắc ý thật sâu, còn cả phàm nhân đang cung kính bốn phía xung quanh. Vương Lâm không nhịn được càng cười tươi, trong đó có cả vẻ cười mà như mếu.
Lừa gạt phàm nhân. Lưu Kim Bưu này ở động phủ giới là nhân vật có thể lừa gạt tu sĩ, làm sao ở nơi này lại phải đi lừa gạt phàm nhân? Trên người hắn có dao động tu vi, những năm gần đây không ngờ đã tu luyện tới cảnh giới Kim Đan.