Phía bắc Đông Châu có một châu tên là Đại Thánh!
Đại Thánh Châu cực kỳ hẻo lánh, thậm chí so với Thiên Ngưu Châu năm xưa còn hoang vu hơn. Nhưng sự hẻo lánh này cũng chỉ là đối với tu sĩ mà thôi. Phàm nhân trong châu này không ít. Nơi này đất đai màu mỡ, nông sản sinh trưởng tốt tươi cho nên cuộc sống của phàm nhân trong Đại Thánh Châu này rất no ấm.
Cũng bởi nguyên nhân này nên trong Đại Thánh Châu vô số năm qua truyền lưu chuyện tiên nhân, cho nên phàm nhân nơi này hầu như mỗi người đều bái tiên, đối với tiên nhân cực kỳ sùng kính, đều muốn tìm tiên duyên.
Chẳng qua tông môn trong châu này thường rất ít đệ tử xuất ngoại, bởi lẽ đệ nhất tông môn của châu này là Đông Lâm Tông vô cùng thần bí, bị che phủ trong một tầng sương mù. Nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta hướng tới.
Đông Lâm Tông thần bí, ở trong cửu tông thập tam môn rất khiêm nhường, đệ tử nội môn lại càng ít xuất ngoại, hầu hết đều ở trong tông môn tu hành.
Trên bầu trời của Đại Thánh Châu có rất nhiều mây trắng, rất ít khi gặp cảnh trời trong xanh ngắt, ngàn dặm không mây. Hầu như nhiều năm qua đều là như vậy, từng đám mây trắng lơ lửng trên bầu trời, đồng thời cũng khiến cho phàm nhân có thói quen, nếu như nhìn thấy cảnh ngàn dặm không mây nói không chừng lại còn kinh ngạc.
Giờ phút này trong Đại Thánh Châu, bên ngoài một đô thành của phàm nhân đang có gần trăm người cung kính đứng đó. Trong trăm người này có ba bốn lão già quần áo cực kỳ hoa lệ, trông có vẻ ốm yếu nhưng tinh thần mạnh mẽ phấn khởi, bên cạnh có người dìu đỡ. Đám người này đã chờ đợi ở đây hơn hai canh giờ rồi.
Những người này đều không có vẻ gì là không kiên nhẫn, ngược lại còn lấy việc chờ đợi ở đây mà vinh quang. Họ nhìn về phía xa xa, giống như đang rất trông mong một người nào đó.
Chẳng qua thời gian đã khá dài rồi. Một lúc lâu sau, vào đúng giờ ngọ, ánh mặt trời nóng cháy chiếu xuống mặt đất, dù gió thổi cũng mang theo sóng nhiệt ập tới.
Vì thế nên có người không chịu nổi sự dày vò này. Dù tinh thần họ cố gắng phấn chấn lên nhưng bị ánh mặt trời làm cho ngât ngư. Trong đó có một nam tử đứng phía trước, mặc áo bào viên ngoại, sắc mặt tái nhợt, phải nhận một viên đá lạnh từ người hầu mà đặt lên trán, không nhịn được nói thầm vài câu.
Đại tiên có phải là quên không tới rồi không. Chúng ta đợi từ sáng tới giờ, cũng rất lâu rồi. Mà buổi trưa là lúc nóng nhất, không biết phải đợi tới lúc nào đây.
Đại tiên chưa tới hẳn là còn có chuyện, ngươi nếu không muốn đợi thì không ai có thể bắt ép ngươi!
Lời nói của viên ngoại trung niên kia bị một lão già ốm yếu phía trước nghe được. Lão già này lập tức quay đầu, căm tức nói.