Bên cạnh Sơn Hải, thân ảnh Vương Lâm vọt đi, trong nháy mắt khi xuất hiện liền bước từng bước về phía trước, thân thể dung nhập thiên địa, thoáng một cái liền biến mất.
Cho tới khi rời khỏi Sơn Hải Châu, tại một vùng đất tràn ngập những cây tùng xanh từ vạn cổ, thân ảnh Vương Lâm biến ảo ra. Đứng dưới gốc tùng, quay đầu nhìn thoáng qua thiên địa phía xa xa.
Vừa rồi hắn dùng Tàn Dạ khiến hư ảnh bàn tay kia yếu đi. Không dừng lại chút nào mà nương theo cơ hội này lao ra. Trong nháy mắt khi vọt ra, hắn cảm nhận được trên bầu trời có ba luồng khí tức áp bách cả thiên địa như ẩn như hiện, kết hợp với phán đoán của hắn lúc trước, ba người này là ai không cần nghĩ cũng biết.
Khoanh chân ngồi xuống dưới tán tùng xanh, Vương Lâm hít sâu một hơi. Thiên địa to lớn này so với tầng sáng mấy trăm trượng kia khiến người ta thoải mái hơn rất nhiều.
Bàn tay gãy kia chắc chắn ẩn chứa bí ẩn. Hành trình đến Sơn Hải lần này ta thu hoạch không ít, ngoài Sơn Hải thụ linh ra thì trọng yếu nhất đó là ta lấy được một mảnh vỡ của Tiên Cực Kiếm!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải giơ lên, mơ hồ trong lòng bàn tay có kim quang lóe lên.
Trong tầng sáng của Hải Tử Thiên Tôn ta không thể hấp thu vật này, lúc này đã thoát khốn, cần nhanh chóng dung hợp nó vào ánh mắt!
Vương Lâm trầm ngâm, không lo lắng tới vấn đề liên quan tới Đại Thiên Tôn nữa. Ba Đại Thiên Tôn này nếu đã không ngăn mình rời đi vậy thì nhất định mình đã thông qua kiểm tra của bọn họ.
Thân thể nhoáng lên, Vương Lâm trở nên mơ hồ, từ từ dung hợp với cây tùng xanh, đắm chìm vào trong cây cổ thụ nọ, biến mất hoàn toàn. Hắn ngồi khoanh chân trong đó. Lấy ra hai Sơn Hải thụ linh cuối cùng.
Thời gian mấy năm nay ta đã hấp thu mấy khối thụ linh, mộc bản nguyên đã đại thành, có thể cảm nhận được khí tức mộc bản nguyên trong thiên địa này. Lúc này còn hai khối, không biết sau khi dung hợp có thể sinh ra bản nguyên chân thân hay không!
Chẳng qua mộc bản nguyên này có hơi kỳ dị, sau khi dung nhập vào cơ thể hấp thu ngày càng thong thả, không biết bao giờ có thể hoàn toàn trở thành bản nguyên của ta!
Vương Lâm cầm hai khối mộc linh, trầm ngâm nắm chặt tay, lập tức dung nhập toàn bộ hai khối mộc linh này vào cơ thể, bắt đầu từ từ hấp thu luyện hóa.
Việc này cũng không vội, còn cần thời gian luyện hóa. Lúc này trước tiên cần hấp thu mảnh vỡ của Tiên Cực Kiếm mới là quan trọng nhất. Đợi sau khi hấp thu mảnh vỡ này, ta còn cần suy nghĩ tới đường đi nước bước tiếp theo.
Vương Lâm trầm mặc, bàn tay phất lên, lập tức trong tay xuất hiện mảnh vỡ của Tiên Cực Kiếm mà hắn đã mạo hiểm đoạt được trong phong ấn Sơn Hải Thụ, phát ra kim quang vô tận.