- Đừng nói!
Vương Lâm đột nhiên mở miệng, ánh mắt lóe lên, ngẩng đầu nhìn tầng phía trên. Chỉ thấy ở nơi đó, hư ảnh do bàn tay gãy biến thành đang ngưng thần nhìn lại.
Tầng sáng này sắp sụp đổ, ngươi điều khiển phong ấn lập tức vỡ tung ra, cuốn động lực lượng tan vỡ vờn quanh thân thể ta và ngươi, dùng tốc độ nhanh nhất lao ra!
Trong lúc lao ra, ta và ngươi đồng thời thi triển thần thông mạnh nhất! Chắc ngươi cũng đã đoán ra, sư tôn của ngươi sớm đã tới nơi này rồi!
Vương Lâm nhìn thân ảnh mơ hồ bên ngoài tầng sáng, đột nhiên truyền âm cho Hải Tử Thiên Tôn.
Hải Tử Thiên Tôn trầm mặc trong chốc lát, ừ khẽ một tiếng.
Vương Lâm hít sâu một hơi, không khỏi ngửi thấy mùi hương thân thể như lan của Hải Tử Thiên Tôn. Nhưng giờ phút này không phải lúc để hắn cảm thấy không quen. Trong nháy mắt hàn quang trong mắt hắn lóe lên.
Chỉ thấy hai tay Hải Tử Thiên Tôn bắt quyết, bỗng nhiên điểm một chỉ về phía tầng sáng!
Một chỉ này điểm ra, tầng sáng lập tức nổ tung. Chỉ thấy những cái khe li ti bên ngoài chợp sụp đổ, vô số mảnh nhỏ điên cuồng bị cuốn ra phía ngoài. Lực lượng lan ra cũng bao phủ thân thể Vương Lâm và Hải Tử Thiên Tôn, đẩy mạnh hai người ra ngoài!
Nương theo luồng lực lượng này, thân thể Vương Lâm và Hải Tử Thiên Tôn hóa thành hai đạo cầu vồng, trong nháv mắt khi tầng sáng sụp đổ liền lao ra. Cùng lúc đó Hải Tử Thiên Tôn hoàn toàn nghe thời lời nói của Vương Lâm vừa rồi, hai tay bắt quyết, ấn ký hình trứng biến ảo ra, bên trong ẩn chứa hơn chín mươi đạo thần thông, khiến cho ấn ký này phát ra ánh sáng tới cực điểm.
Ấn ký hình trứng này trong nháy mắt đụng vào hư ảnh do bàn tay gầy bên ngoài tầng sáng, truyền ra tiếng chấn động kinh thiên động địa. Trong tiếng ầm vang này, hư vô giống như bị nổ tung. Hư ảnh kia lùi lại, thân thể lập tức tan rã, hóa thành một đám điểm sáng nhưng trong nháy mắt không ngờ lại ngưng tụ, khôi phục một lần nữa!
Ngay lúc này, trên bầu trời của Sơn Hải tại Nam Châu có ba thân ảnh đang lơ lửng ở nơi đó, đang nhìn xuống phía dưới. Ba người này dù đứng nơi đó nhưng tu sĩ tới nơi này không thể nào phát hiện ra, dù là thần thức hay mắt thường đều không nhìn thấy!
Ba thân ảnh này trong đó có một thanh niêm mặc đạo bào, mái tóc đen quá vai, mày kiếm mắt sáng, ước chừng hơn hai mươi tuổi. Nhất là đôi mắt của hắn giống như tinh không, khiến cho người ta nhìn thấy không khỏi đắm chìm trong đó.
Hắn trông như còn trẻ nhưng lại tràn ngập khí tức tang thương, thần sắc bình tĩnh. Bầu trời bốn phía giống như hoàn toàn yên tĩnh, giống như vạn vật trong thiên địa toàn bộ đều phải yên lặng bái lạy hắn.
Hắn chính là Đạo Nhất Đại Thiên Tôn!
Bên cạnh hắn mấy trượng có thân ảnh thứ hai. Đó là một nam tử trung niên. Người này thân thể to lớn, cao hơn Đạo Nhất Đại Thiên Tôn cả một cái đầu, thân thể mặc một bộ quần áo bằng vải thô, chắp tay sau lưng đứng đó.