Thân ảnh bên ngoài tầng sáng dù không thấy da mặt, huyết nhục mơ hồ nhưng Vương Lâm dù sao năm đó khi hấp thu địa hỏa chủ mạch của Thiên Ngưu Hồn cũng từng rơi vào một trạng thái kỳ dị, thấy cảnh tượng Tiên Tổ phong ấn Thiên Ngưu.
Khuôn mặt mơ hồ trước mặt không ngờ rất giống với Tiên Tổ năm đó Vương Lâm nhìn thấy!
Trong tiếng gầm thét kịch liệt của thân ảnh mơ hồ kia, sóng gợn truyền khắp tầng sáng này.
Thần sắc Vương Lâm âm trầm, lui lại phía sau, trong tích tắc rơi xuống mặt đất thì tầng sáng năm mươi trượng này bị thân ảnh kia liên tục đánh tới lại giảm kích thước một lần nữa.
Nó bất ngờ giảm từ năm mươi trượng xuống còn ba mươi trượng, khiến cho Vương Lâm và Hải Tử Thiên Tôn không thể không kéo gần khoảng cách lại.
Thân ảnh mơ hồ kia đánh khoảng nửa canh giờ mới từ từ bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm và Hải Tử Thiên Tôn trong tầng sáng, chậm rãi lui lại phía sau, ẩn vào trong bóng tối, không nhìn thấy đâu nữa.
Tầng sáng này không chịu nổi bao lâu nữa.
Hải Tử Thiên Tôn cắn cắn môi dưới, nhìn về phía tầng sáng, nửa ngày sau mới thấp giọng nói.
Vương Lâm trầm mặc. Cảnh tượng hắn thấy lúc trước khiến hắn mơ hồ cảm thấy bàn tay gầy này dường như tồn tại chuyện gì đó bí ẩn, nếu không thì không thể nào lại huyễn hóa ra hình dáng Tiên Tổ được.
Sư tôn của ngươi là Cửu Đế Đại Thiên Tôn, ngươi đã từng nghe chuyện Tiên Tổ năm xưa chưa?
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, nhìn về phía Hải Tử Thiên Tôn.
- Tiên Tổ?
Hải Tử Thiên Tôn nhìn Vương Lâm một cái. Vừa rồi Vương Lâm nhận ra bàn tay kia là của Tiên Tổ, trong lòng trầm ngâm, không nói lời nào cho nên Hải Tử Thiên Tôn cũng không biết chuyện.
Ta từng nghe sư tôn nói qua một lần. Rất lâu trước đây mặt đất của Tiên Tộc chỉ là một khối đại lục, nhờ Tiên Tổ phong ấn các sinh linh tới từ thiên ngoại mới có được bảy mươi hai châu như ngày nay.
Mà sau khi phong ấn xong bảy mươi hai sinh linh, Tiên Tổ mất tích, chẳng biết đi đâu. Dù hậu nhân của hắn từng tìm kiếm rất lâu cũng không thể nào tìm ra.
Nhưng sư tôn từng ngẫu nhiên nói một mình, dường như Tiên Tổ năm xưa không phải mất tích. Sư tôn hoài nghi năm đó Tiên Tổ gặp biến cố. Còn cụ thể thì sư tôn ta không nói, giống như người đối với chuyện này không muốn nhắc tới vậy.
Ánh mắt Hải Tử Thiên Tôn lộ vẻ suy tư, chậm rãi nói.
Những lời này truyền vào tai Vương Lâm khiến hắn trầm mặc nhưng trong mắt lại lộ vẻ tính toán.
Có lẽ có khả năng đó. Bàn tay này chính là thuộc về Tiên Tổ. Nếu đúng như thế thì là ai chém đứt cánh tay của Tiên Tổ. Tiên Cực Kiếm tan nát có rất nhiều tin đồn nhưng nguyên nhân tan nát có thể có thể có chút liên quan tới bàn tay gãy này.