Đồng thời vào lúc Hải Tử Thiên Tôn khôi phục, Vương Lâm ở trong hắc động tại dòng xoáy vô tận dưới đáy Sơn Hải giơ đao chặt đứt khuôn mặt kia.
Trong nháy mắt khi một đao này hạ xuống, khuôn mặt nọ phát ra tiếng gào thét kinh thiên, hoàn toàn xoay được lại phía sau nhưng cuối cùng cũng hoàn toàn tan rã, sụp đổ trước mặt Vương Lâm, hóa thành một đám tro bụi. Dung nhập vào trong nước biển.
Vị trí tiếp xúc giữa tay phải của Vương Lâm và cốt đao chảy máu tươi, cốt đao kia gây cho tay phải Vương Lâm sự đau đớn rất lớn, từ từ co rút lại, cuối cùng hoàn toàn biến mất, dung nhập vào bên trong cánh tay.
Một đao vừa rồi Vương Lâm đã bộc phát ra toàn bộ lực lượng, giờ phút này vô cùng uể oải. Nhất là cánh tay phải chứa cốt đao bị lực lượng phản chấn khiến cho nó giống như tan nát vậy.
Muốn phong ấn ta?
Vương Lâm thở hổn hển. Tu vi của hắn cao cường, mặc dù ở trong nước nhưng vẫn như bình thường, hơi thở từ trong mồm tỏa ra, hóa thành một đám bọt khí bay lên, không hề có nước biển tràn vào miệng, ngược lại một tia khí tức ẩn chứa trong nước biển lại bị hắn hút vào.
Quay đầu nhìn lại tầng tầng phong ấn bên ngoài Sơn Hải Thụ. Phong ấn này bởi vì vừa rồi bị một đao của Vương Lâm phá ra, lúc này đang có sóng gợn chậm rãi tản ra, mơ hồ khôi phục.
Ánh mắt lóe lên, Vương Lâm không nóng lòng rời đi mà xem xét thương thế trong cơ thể, lại tính thời gian mặc Hồn Khải. Bởi vì vừa rồi mấy lần thi triển toàn lực khiến thời gian mặc Hồn Khải của hắn lúc này chỉ còn lại tầm nửa nén hương.
Vậy là đủ rồi!
Vương Lâm sau khi hô hấp bình thường lại, thân thể liền nhoáng lên. Bay thẳng lên trên, thân ảnh cực nhanh, trong nháy mắt đã tới hắc động, chui ra khỏi đó. Rời khỏi nơi sâu nhất của Sơn Hải, xuất hiện bên trong dòng nước biển.
Trong nháy mắt khi hắn vừa đi ra khỏi hắc động. Hải Long từ bên trên nhanh chóng bay tới, khi thấy Vương Lâm liền gầm lên một tiếng lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng tiến tới. Vương Lâm gật đầu, mang theo Hải Long bay thẳng lên phía trên.
Hắn đã nhận thấy Định Thân Thuật trên người Hải Tử Thiên Tôn lúc này đã mất đi hiệu lực.
Hầu như trong chớp mắt khi Vương Lâm bay lên, một giọng nói như rít qua kẽ răng vang lên trong Sơn Hải này.
Vương Lâm!
Cùng với giọng nói này, nước biển vốn màu xanh thầm bỗng nhiên hóa thành màu đen. Ở phía trước Vương Lâm, màu đen càng đậm, trông như mực tàu vậy, bên trong còn có một cái xúc tua lớn đang cuốn tới, khiến cho nước biển màu đen hình thành một dòng xoáy đánh tới Vương Lâm.
Hải Tử Thiên Tôn, ngươi hôm nay không phải là đối thủ của ta. Ta đối với ngươi không có thù oán, mộc linh của Sơn Hải cũng không phải vật riêng của ngươi. Ngươi nếu còn dây dưa thì đừng trách Vương mô nhẫn tâm!