Phát hiện sinh linh không phải của Tiên Cương, phong ấn!
Trong tâm thần Vương Lâm đột nhiên vang lên một giọng nói cổ xưa. Giọng nói này giống như chưa từng truyền ra trong mấy vạn năm, mang theo vẻ tang thương, vang vọng khắp tầng tầng phong ấn.
Không chút chần chừ, bản thân của Vương Lâm hầu như trong nháy mắt khi giọng nói này vang lên bỗng lui lại phía sau, thân thể vừa lui lại, ngũ hành chân thân biến ảo ra, lao thẳng về phía lôi đình bản nguyên chân thân phía trước. Cùng lúc đó. Khuôn mặt khổng lồ do phong ấn biến ảo ra liền hướng về phía lôi đình chân thân của Vương Lâm hút mạnh một cái.
Trong nháy mắt khi khuôn mặt này biến ảo ra, trên mảnh vỡ của Tiên Cực Kiếm truyền ra một lực hút rất lớn. Giống như phong ấn này muốn ngăn cản mảnh vỡ này chui ra vậy.
Giờ phút này lôi đình chân thân của Vương Lâm nếu buông tay, vội vàng lui lại phía sau thì có lẽ còn có thể tránh được cảnh bị khuôn mặt khổng lồ kia cắn nuốt. Nhưng nếu hắn còn không buông tay thì nhất định sẽ gặp phải nguy cơ!
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, không cần nghĩ ngợi, lôi đình chân thân lập tức bộc phát ra tiếng sấm sét ầm ầm. Chỉ thấy vô số tia chớp từ trong chân thân bất ngờ khuếch tán ra. Những tia chớp này ẩn chứa sát lục, chính là sát lục lôi đình ẩn chứa bên trong lôi đình chân thân của Vương Lâm!
Lôi đình này tán ra, đáy biển bốn phía bỗng nhiên ầm vang. Chỉ thấy những tia chớp từ lôi đình chân thân lan ra chợt hợp lại thành một cánh tay bằng chớp khổng lồ, hướng về phía khuôn mặt kia đánh một chưởng!
Khuôn mặt nọ vốn mơ hồ, nhìn không thể thấy rõ vẻ mặt, giờ phút này bị tia sát lục lôi đình của lôi đình chân thân hình thành chưởng ấn khổng lồ đánh lên liền lập tức phát ra tiếng nổ ầm vang.
Khuôn mặt kia lộ ra thần sắc thống khổ, hơi sững lại một chút. Nương theo giây phút này, ánh mắt lôi đình chân thân của Vương Lâm liền lóe lên, nắm chặt lấy mảnh vỡ màu vàng kia. Gầm nhẹ một tiếng liền hướng về phía ngoài giật một cái, đối kháng với lực hút khổng lồ kia. Kéo mảnh vỡ đang ở trên khuôn mặt trong tầng tầng phong ấn ra ngoài một tấc!
Nhưng một tấc này như đã tới cực hạn. Hầu như chỉ trong nháy mắt khi lôi đình chân thân túm lấy mảnh vỡ này, ngũ hành chân thân của Vương Lâm đã tới gần, túm lấy lôi đình chân thân kéo ra.
Lôi đình chân thân giống như một cầu nối, ngũ hành chân thân kéo ra liền truyền vào một lực lượng mạnh mẽ, lại lôi mảnh vỡ trong phong ấn kia ra, ầm ầm tiến ra thêm được một tấc nữa!
Lúc này nó đã hơn phân nửa ở bên ngoài phong ấn, bên trong chỉ còn lại một tấc mà thôi!
Bản thể của Vương Lâm trong nháy mắt tới gần, hữu quyền nắm chặt lại, hướng về phía chưởng ấn thiểm điện đang đè xuống khuôn mặt lớn kia, bỗng nhiên đánh một quyền. Một quyền này đánh ra, lập tức phía sau hắn có hư ảnh Đạo Cổ biến ảo ra. Đánh theo một quyền.