Vương Lâm không lập tức xông lên tầng Thiên Tôn Niết tiếp theo. Tuy rằng hắn lúc này muốn dùng tốc độ nhanh nhất đại phá Thiên Tôn Niết, bởi muốn khiến cho Đại Thiên Tôn chú ý thì đây chính là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng hiện giờ hắn còn một việc khác cần làm, giờ phút này hơi trầm ngâm một chút, trong kim quang của bốn tòa cùng điện tràn ngập nổi thành một dải, thân ảnh Vương Lâm trong ánh mắt của đám tu sĩ bên dưới liền nhoáng lên, hạ xuống, trong phút chốc từ tòa cung điện thứ tư đi tới mặt đất.
Ánh mắt của hầu hết tu sĩ phía dưới đều rơi lên người Vương Lâm, giống như cảnh tượng Trúc Lâm Thiên Tôn gây chấn động lúc trước. Thậm chí ngay cả đồng tử trong hai mắt Trúc Lâm Thiên Tôn cũng co rút lại, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Theo hắn thấy, Vương Lâm có vẻ không giống tu sĩ tầm thường khác. Hễ là người xông lên Thiên Tôn Niết này, dù biết rõ tầng cung điện tiếp theo không thể vượt qua nhưng vẫn muốn đi tới xem một lần, biết được sự khó khăn trong đó liền có thể căn cứ vào đó mà tu luyện tiếp.
Nhưng Vương Lâm sau khi xông qua bốn tòa cung điện lại không hề để ý tới cung điện thứ năm chút nào. Hành động như vậy khiến người khác có thể nghĩ là hắn cẩn thận, nhưng Trúc Lâm Thiên Tôn sau khi phát hiện ra điều này lại kiêng kỵ Vương Lâm hơn.
Hắn nếu không phải là không nắm chắc xông qua được tầng thứ năm này vậy thì phải là hắn không cần nhìn tới tầng thứ năm, chỉ cần hắn muốn là có thể dễ dàng xông qua. Rốt cục là điều trước hay là điều sau. Ta thật sự kỳ vọng là điều sau!
Trúc Lâm Thiên Tôn trầm mặc, ánh mắt lóe sáng.
Vương Lâm rơi xuống mặt đất, tu sĩ bốn phía liền có không ít người ôm quyền mỉm cười với hắn, những lời chúc mừng vang lên. Những người này phần lớn đều là những người đã từng quen biết, giao chiến với hắn trong năm mươi năm qua.
Còn có một số người hắn chưa từng gặp nhưng có ý kết giao.
Đối với tất cả những người chúc mừng mình Vương Lâm đều mang theo nụ cười ôn hòa, ôm quyền đáp lễ.
Chư vị đạo hữu. Vương mỗ còn có chuyện quan trọng phải làm. Xin đi trước một bước, ngày khác có thời gian sẽ trở lại ôn chuyện, cáo từ!
Thân thể Vương Lâm lóe lên, hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía Truyền Tống Trận cổ xưa hắn xuất hiện khi tới nơi này, thân thể hóa thành sương mù, trong nháy mắt liền biến mất.
Cho tới sau khi hắn biến mất, tu sĩ Thiên Tôn bốn phía ở nơi này mới thu hồi ánh mắt, những người có quen biết đều truyền thần niệm bắt đầu nói chuyện.
Người này rõ ràng còn chưa bộc lộ toàn lực. Nhìn hắn vượt qua tầng bốn nhẹ nhàng như vậy, ta tin rằng Bạch Phát Thiên Tôn này nhất định ít nhất có thể xông tới tầng bảy!
Chưa chắc, ba mươi năm trước ta đã từng đấu với hắn. Tầng thứ tư đã là cực hạn của người này rồi!