Ta làm thế có thể bất thể bất công đối với Thanh Sương, cũng có lỗi với Thanh Lâm. Ta vốn không nên làm như vậy, nếu không phải Chu Dật ngàn năm si mê đến thế. Nói cho cùng thì việc này ta xử lý vẫn chưa hoàn mỹ.
Vương Lâm thở dài.
Đứng trên đầu Hải Long đang gầm thét rời khỏi Hải Long gầm thét lao đi, rời khỏi cơn lốc bao phủ Địa Môn. Trước khi tới đây Vương Lâm không thể ngờ được là có thể gặp được hắn và nàng ta ở đây.
Tư Đồ, Thanh Thủy, Hứa Lập Quốc, Lưu Kim Bưu. Còn rất nhiều bằng hữu năm xưa. Không biết giờ này ở phương nào. Có đang ngẩng đầu nhìn bầu trời này hay không?
Vương Lâm ngồi khoanh chân trên đỉnh đầu Hải Long, ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lộ vẻ buồn bã.
Tư Đồ không biết có được cuộc sống vương gia mà hắn thích hay không. Sư huynh Thanh Thủy không biết đang ở đâu. Còn cả Hứa Lập Quốc giảo hoạt hay thay đổi, không biết lúc nào có tốt không. Đạo lừa gạt của Lưu Kim Bưu không biết đã lĩnh ngộ tới đâu.
Còn cả. Lý Thiên Mai.
Lần đầu tiên gặp được cố nhân chuyển thế trên Tiên Cương đại lục này, trong lòng Vương Lâm xuất hiện rất nhiều xúc động và ký ức, vừa đi về phía trước, những khuôn mặt đám người năm đó lại hiện lên.
Hải Long một đường lao đi, dưới thần niệm của Vương Lâm đưa hắn về phía Mạnh Thổ Tông Một trong hai đại tông môn còn lại của Mạnh Thổ Châu.
Tông môn này có tên là Mạnh Thổ Tông cũng tương xứng với Địa Môn.
Với tu vi Thiên Tôn của Vương Lâm, hơn nữa còn có Hải Long trình độ Kim Tôn này, chuyến đi tới Mạnh Thổ Tông cực kỳ thuận lợi, lão tổ Mạnh Thổ Tông cung kính đưa ra ngọc giản bản đồ, chỉ sợ Vương Lâm không vừa ý.
Bên trong Mạnh Thổ Tông Vương Lâm cũng tản thần thức ra, biết rõ là khả năng không lớn nhưng hắn cũng muốn thử xem trong tông môn này có cố nhân của mình hay không.
Nhưng cuối cùng Vương Lâm không có thu hoạch gì.
Mang theo lời chúc phúc đối với Chu Dật và Thanh Sương. Vương Lâm ngồi trên đầu Hải Long rời khỏi Mạnh Thổ Châu, hướng về phía Thiên Châu trong Đông Châu mà đi.
Cả Đông Châu có mấy tu sĩ cấp độ Thiên Tôn, cũng không nhiều hơn Thiên Châu. Trong Thiên Châu có một tông môn tên là Thiên Môn, được liệt vào trong cửu tông thập tam môn. Trong tông phái này nghe đồn có một lão tổ Thiên Tôn, là một thiên tài cùng thời với La Vân Hải.
Chẳng qua tu vi của hắn dừng lại ở cảnh giới Thiên Tôn, đã từng đi theo Song Tử Đại Thiên Tôn, nhưng dường như xuất hiện một số biến cố nên hắn yên lặng rời đi, về trở lại Thiên Môn, mấy vạn năm chưa từng ra ngoài.
Bên trong Thiên Châu, tông phái cực mạnh chính là Thiên Môn. Trong cửu tông thập tam môn cũng chỉ có Thiên môn này là ở Thiên Châu này, có thể nói là bá chủ một phương.
Thiên Môn và các tông phái khác không giống nhau. Nó cũng không phải là chỉ có một sơn môn mà là toàn bộ cả Thiên Châu này, có chín mươi phân tông, hoàn toàn khống chế tư nguyên cả một châu này.