Ngoài Địa Môn của Mạnh Thổ Châu, trong gió cát tràn ngập thiên địa, giọng nói của Vương Lâm vang vọng, giờ phút này giống như lấn át cả tiếng gió lốc gào thét, khiến tiếng động này dưới giọng nói của Vương Lâm cũng phải trở nên yên tĩnh.
Gió cát tới gần Vương Lâm mới vậy, còn ở phía xa xa thì vẫn đang bay múa trong thiên địa.
Nhưng dù là như thế nhưng thần niệm của hắn truyền vào trong tâm thần của tất cả tu sĩ trong tông môn này lại tạo thành một cơn lốc rung chuyển linh hồn.
Trong thần niệm này, người có tu vi càng cao lại càng cảm nhận được rõ ràng. Trong Địa Môn ngoài lão tổ có tu vi Kim Tôn ra thì tông chủ dù chưa đạt tới cấp độ này nhưng cũng là tu sĩ Không Kiếp hậu kỳ.
Hai người này chính là tu sĩ cực mạnh của Địa Môn.
Giờ phút này Tông chủ Địa Môn vốn đang ở trong đại điện dạy bảo ba đệ tử thân truyền, thần sắc nghiêm túc, lời nói tràn ngập uy nghiêm, khiến ba đệ tử run rẩy.
Nhưng vào lúc này thần niệm của Vương Lâm gào thét truyền tới, không làm khó tu sĩ cấp thấp, cho nên ba đệ tử tu vi không cao còn có thể chống lại được, chỉ biến sắc trong phút chốc mà thôi, có cảm giác như bị một cơn cuồng phong đảo qua.
Nhung tộc chủ Địa Môn lúc này sắc mặt đại biến, trong đầu giống như bị mười vạn đạo lôi đình ầm ầm đánh tới, khiến cả người giống như bị cả Thiên Sơn đè xuống, thân thể nhoáng lên. Hắn không cần nghĩ ngợi, lập tức hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng ra ngoài Địa Môn.
Hắn không dám không đi, không dám từ chối!
Còn cả lão tổ Kim Tôn của Địa Môn, vẫn luôn bế quan, thân phận tôn quý, không dễ dàng ra ngoài lúc này đang ở trong chỗ bế quan đả tọa, chìm đắm trong thổ nạp. Đột nhiên tâm thần ầm vang. Thần niệm của Vương Lâm dùng một phương thức cực kỳ báo đạo mạnh mẽ phá vỡ tầng phòng hộ, truyền vào nơi sâu nhất trong tâm thần hắn.
Lão tổ Kim Tôn này mở bừng đôi mắt, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.
Thiên Tôn!
Trong nháy mắt này lão tổ Kim Tôn cảm thấy như thiên địa đang sụp đổ trước mặt mình, giống như chỉ cần bị một mảnh vỡ cuốn tới là bản thân cũng sẽ tan nát.
Nỗi sợ hãi lập tức tràn ngập tâm thần hắn. Lão tổ Kim Tôn lập tức vọt tới, thuấn di ra bên ngoài Địa Môn.
Ngoài ra thì ở trong khu vực môn nhân cấp năm, nam tử kia trong nháy mắt khi nghe thấy thần niệm này, thân thể cũng chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ mê man dày hơn.
Không chỉ có hắn, nữ tử bên cạnh hắn cũng run rẩy toàn thân, đôi mắt lộ ra vẻ mê man.
Trong ba vạn đệ tử của Địa Môn này khi thần niệm truyền tới đều chấn động kính sợ nhưng chỉ có hai người này là trong mắt xuất hiện vẻ mê man mà thôi.
Chẳng qua hai người vĩnh viễn cũng không biết trong nháy mắt vừa rồi họ lại có cảm giác tương tự.