Hoàng thành của Tiên Tộc ta nhất định phải đi. Không vì chuyện cảm tạ kia mà vì lời thề của ta năm xưa đối với Liên Đạo Phi! Kiếp này của ta nhất định khiến hắn khôi phục ký ức để trả cái ân năm đó của hắn!
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ kiên định.
Hắn trọng ân.
Người điên năm đó đối với hắn có ân, hôm nay hắn nhất định phải tới hoàng thành của Tiên Tộc nhìn một lần, xem người điên có hoàn toàn khôi phục trí nhớ hay chưa. Nếu còn có gì tiếc nuối thì hắn nhất định sẽ cố gắng giúp đỡ.
Dù tính cách của hắn có thay đổi cũng tốt, không đổi cũng được, dù đối với ta có ý niệm khó lường thì ta cũng muốn tận mắt đi nhìn!
Vương Lâm trầm mặc nhưng trong mắt hiện ra một tia buồn phiền.
Người điên năm đó hắn không biết lúc này đã biến thành dạng gì, có còn giống như năm đó, luôn gào thét bên tai hắn hay không. Lúc này bên tai hắn lại truyền ra tiếng la hét như có như không.
Nói cho ngươi biết, bổn vương rất lợi hại đó!
Ngươi, ngươi, ngươi. Bổn vương cắn chết ngươi, cắn chết ngươi!
Con bà nó, dám giả chết trước mặt bổn vương?
Trời mưa rồi. Ổi, Tiểu Hồng, mau lại bóp vai cho ta.
Đi nói với ca ca của ta, bốn vương hôm nay mệt rồi, không tu luyện nữa, muốn ra ngoài chơi đùa. bảo hắn đừng đến tìm ta, bổn vương chơi đủ rồi sẽ tự mình quay về. Hắn nếu có gan tìm ta về giống như trước thì ta với hắn đoạn tuyệt quan hệ!
Máu của bốn vương vô cùng, vô cùng. hả, ta lại nhớ tới hình như có một yêu nữ tên là Phi Phi cho ta ăn thứ gì đó.
Bên tai như truyền tới giọng nói của người điên năm xưa. Trong màn đêm đen kịt, tại đống đổ nát của Đạo Ma Tông, Vương Lâm than nhẹ. Hắn còn nhớ rõ trong sinh tử kiếp bên ngoài Chu Tước Tinh, chính người điên xuất hiện ôm lấy mình, ngăn cản một thức thần thông có thể đem lại tử vong đối với mình.
Hắn còn nhớ rõ trong lần thứ ba hóa phàm Mộng Đạo. Chính hắn và người phiêu đãng trong hư vô, trong mộng hắn gặp người điên, cùng trải qua những năm tháng phàm trần với mình.
Hy vọng hắn không thay đổi nhiều lắm.
Vẻ phiền muộn trong mắt Vương Lâm hơi dày hơn. Bằng hữu của hắn không nhiều, mà người điên này cũng là một trong số đó.
Trên thực tế hắn cho người điên không bao nhiêu, chưa nói tới ân. Ngược lại người điên đối với Vương Lâm lại có đại ân!
Hoàng thành của Tiên Tộc ta nhất định phải đi. Nhưng nơi đó có nguy hiểm nhất định, ta cần phải có chút chuẩn bị đã.
Vương Lâm trầm mặc, trong lòng thầm quyết định.
Ngũ Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc.
Tay phải Vương Lâm phất lên, trong tay xuất hiện cái mai rùa lão tổ Đại Hồn Môn tặng hắn. Bên trong có bản đồ, còn có một chút giới thiệu đối với các Đại Thiên Tôn. Ngoài ra Huyền La trong động phủ giới cũng từng nói với Vương Lâm một chút chuyện có liên quan.