Cắn nuốt Nguyên Thần của Tông chủ Đạo Ma Tông xong, hai mắt Vương Lâm nhắm lại, trong cơ thể truyền ra tiếng nổ bùng bùng, sau khi áp chế Nguyên Thần đối phương trong cơ thể xong liền xóa hết thần trí, dung nhập vào trong thần mạch của Tốc Thần Quyết, đợi lúc có thời gian hắn liền dựa vào Nguyên Thần này để gia tăng số lượng thần mạch.
Một lát sau Vương Lâm mở hai mắt, tay áo vung lên. Mặt đất truyền ra tiếng nổ ầm vang. Chỉ thấy đảo nhỏ trong hồ nước đã tan rã một nửa kia dưới một cái phất tay của Vương Lâm liền giống như bị gió xoáy quét qua, hóa thành một đám đổ nát.
Đạo Ma Tông cứ như vậy mà sụp đổ!
Sứ giả hoàng tộc trong kim quang trên bầu trời giờ phút này xấu hổ đứng đó, cho tới khi thấy Vương Lâm mở hai mắt mở cười khổ ôm quyền.
Vương đạo hữu chớ trách. Đây. Đây là vì tại hạ không biết nội dung của thánh chỉ của Tiên Hoàng. Nếu biết sớm thì vừa nãy nhất định tại hạ đã cùng đạo hữu đồng loạt ra tay tru sát kẻ này rồi!
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh nhìn sứ giả hoàng tộc, không nói gì. Trên thực tế trong lòng hắn cũng hơi kinh ngạc về nội dung của thánh chỉ, nhất là câu cuối cùng nói tới ân huệ của Liên Đạo Phi.
Người điên vốn tên là Liên Đạo Phi. Ta nắm đó lần đầu mở Không Gian trữ vật ra, hắn và ngân y nữ tử vì không gian bị phá vỡ mà bị cuốn vào trong hư vô, chẳng biết đi đâu. Người điên này bình thường xưng là bổn vương, mà từ sư tôn Huyền La ta cũng nghe nói, ca ca người này chính là Tiên Hoàng.
Chẳng lẽ Tiên Hoàng tìm được người điên rồi. Người điên sau khi tỉnh lại nói rõ cho Tiên Hoàng biết quan hệ của ta và hắn.
Vương Lâm trầm ngâm khiến sứ giả hoàng tộc run như cầy sấy, trong lòng cực kỳ hối hận, vẻ mặt khổ sở, liên tục nguyền rủa Tông chủ Đạo Ma Tông đã tử vong.
Tông chủ Đạo Ma Tông này, ngươi chết thì chết đi. Lại còn liên lụy tới lão phu. Sớm biết thế này ta đã không quản việc Vương Lâm giết chóc, cứ đọc thánh chỉ cho xong đã.
Vương Lâm này rốt cục có thân phận gì, Tiên Hoàng lại dùng giọng điệu như thế nói chuyện. ân với Đạo Phi. Liên Đạo Phi vương gia ba mươi năm trước thức tỉnh, chẳng lẽ.
Đồng tử trong hai mắt sứ giả hoàng tộc này co rút lại, vội vàng xua tan mọi suy tư trong đầu. Hắn biết có một số việc không phải là thứ mình nên biết và suy đoán.
Vương Lâm này có tu vi như vậy, hơn nữa. Hắn nhất định được Tiên Hoàng coi trọng. Ôi, việc này phải nhanh chóng sửa sai mới được.
Sứ giả hoàng tộc nghĩ tới đây. Lập tức khuôn mặt hiện lên nụ cười cung kính, vội vàng chắp tay thi lễ với Vương Lâm.
Vương Lâm đ*o hữu chớ trách, chớ trách. vừa rồi tại hạ thật là hồ đồ rồi. Tông chủ Đạo Ma Tông này đáng chết thật!
Sứ giả hoàng tộc này vừa nói vừa quan sát thần sắc Vương Lâm, thấy Vương Lâm không để ý tới mình chút nào mà vẫn âm trầm như trước thì trái tim nhảy lên một cái.