Đại môn như vậy, cánh tay như vậy, trước đây Vương Lâm đã từng nhìn thấy mấy lần!
Cứ mỗi một lần Thiên Nghịch viên mãn là lại xuất hiện đại môn này. Vương Lâm đã từng đi vào nhưng cuối cùng đều không thể chứng kiến trong đó là thứ gì, chỉ thấy một vùng trời đất mênh mông.
Nhất là cánh tay màu xanh kia lại càng ẩn chứa lực lượng cực kỳ cường đại. Ngăn cản tất cả mọi người tiến vào đại môn.
Hôm nay Vương Lâm lại một lần nữa đứng bên ngoài đại môn này, nhìn cánh tay màu xanh kia, trầm mặc.
Hạt Hồn nọ trước khi chết từng nói. Bạch Châu. Là có ý gì.
Đôi mắt Vương Lâm trầm ngâm, hồi lâu trong mắt lóe sáng, thân thể nhoáng một cái liền chậm rãi tiến về phía đại môn kia.
Trong nháy mắt khi hắn tới gần đại môn, cánh tay màu xanh liền chuyển động, mang theo một luồng uy áp hướng thẳng về phía Vương Lâm, trong nháy mắt đã áp sát hắn, năm ngón tay duồi ra, vẽ lên một vòng trong hư vô.
Thần sắc Vương Lâm như thường, bước chân không dừng lại chút nào, vẫn tiến về phía trước, tay phải giờ lên, đối mặt với cánh tay khổng lồ đang chộp tới kia bỗng nhiên vỗ mạnh.
Một cái vỗ này khiến thiên địa ầm vang. Chỉ thấy cánh tay màu xanh nọ chấn động, bỗng nhiên bị cuốn đi, trực tiếp bị một cái vỗ của Vương Lâm đánh bay lên mười trượng.
Năm đó Vương Lâm thật sự sợ hãi cánh tay này nhưng hôm này Vương Lâm sau khi trở thành tu sĩ Không Kiếp thì cánh tay này đã không còn tác dụng ngăn cản nữa. Vương Lâm bình tĩnh tiến vào bên trong đại môn.
Một bước không nhanh nhưng mỗi khi hạ xuống đều có tiếng động ầm ầm vang vọng, giống như hai chân hắn muốn đạp tan hư không vậy. Khi chỉ còn cách đại môn này bảy bước, cánh tay màu xanh bị đánh bay bỗng nhiên lại giơ lên, một lần nữa hướng về phía Vương Lâm gào thét lao tới.
Lúc này trên cánh tay lan ra một luồng lực lượng kinh khủng, giống như nếu không ngăn cản Vương Lâm thì quyết không bỏ qua!
Vương Lâm nhướng mày. Hắn không muốn hủy diệt cánh tay này, ngẩng đầu lên, trong nháy mắt liền giơ cánh tay phải lên, hướng về phía cánh tay ấy điểm một chỉ.
Định Một chữ định thân. Cánh tay khổng lồ kia bỗng nhiên dừng lại giữa không trung, không nhúc nhích gì nữa.
Vương Lâm cất bước đi liên tục bảy bước, thong dong đứng trước đại môn Thiên Nghịch, tay trái giơ lên đặt trên cánh cửa, đẩy mạnh vào phía trong!
Dưới động tác này, đại môn Thiên Nghịch này truyền ra tiếng động trầm trầm, chậm rãi mở ra một khe hở. Khe hở này thoạt nhìn không lớn nhưng đối với Vương Lâm mà nói thì đã tới mấy trượng rồi.
Cánh cửa này hé ra, Vương Lâm đứng đó trầm mặc trong chốc lát, giơ chân hướng về phía đại môn bước một bước.