Hạt Hồn này là do thiên địa lực nồng đậm tạo thành, giờ phút này bị Vương Lâm hút vào trong cơ thể, Nguyên Thần khô héo của hắn lập tức như ăn được vật đại bồ, điên cuồng nghịch chuyển, từ vẻ khô héo nhanh chóng khôi phục!
Nhịp thở thứ sáu đã tới, Nguyên Thần trong cơ thể Vương Lâm héo rũ, nhưng bởi vì có thiên địa lực trong Hạt Hồn bổ sung nên đã đạt được trạng thái cân bằng. Chỉ là sự cân bằng này không thể duy trì lâu lắm, theo thời gian trôi qua sẽ một lần nữa sụp đổ.
Trừ phi Vương Lâm có thể tìm kiếm thiên địa lực bổ xung nhiều hơn!
Một kiếp nạn này những tu sĩ vượt qua đều là không ngừng cắn nuốt đan dược và các loại vật phẳm mới chống cự nổi. Nếu có thể vượt qua nhịp thở thứ bảy, Nguyên Thần trong cơ thể chưa bị diệt vong thì cố thêm ba nhịp thở nữa, hoàn thành mười nhịp thở là vượt qua!
Nhưng ba nhịp thở cuối cùng này tốc độ héo rũ còn đáng sợ hơn gấp mấy lần, nhiều tu sĩ trong ba nhịp thở này cuối cùng không qua được. Bởi vì tốc độ tiêu hóa đan dược còn lâu mới có thể bắt kịp tốc độ héo rũ. Còn chưa kịp hấp thu đan dược thì Nguyên Thần đã bị khô héo mà tử vong rồi!
Cho nên phẩm chất đan dược cực kỳ trọng yếu. Nhưng dù là đan dược tốt nhất thì muốn độ qua kiếp nạn này cũng vẫn là sinh tử khó liệu, chỉ tăng thêm chút tỷ lệ thành công mà thôi.
Khô thần kiếp này khiến người độ kiếp cực kỳ bị động, hoàn toàn bị kiếp nạn này nắm thế chủ động. Từ cổ chí kim những người độ kiếp đều là gắng gượng vượt qua!
Ngay cả Đại Thiên Tôn cũng như vậy, dùng một lượng lớn đan dược để đổi lại, trải qua sợ hãi sinh tử mà sống qua một kiếp này!
Thậm chí trong truyền thuyết, vô số năm qua chỉ có hai Đại Thiên Tôn là người liên tục vượt qua chín lần Huyền Kiếp. Bọn họ cũng đều cắn răng chịu đựng, đợi sau khi kết thúc mười nhịp thở, kiếp nạn này tự khắc tiêu tán.
Nhịp thở thứ bảy vô tình tới gần, sự thăng bằng trong cơ thể Vương Lâm chợt bị phá vỡ, Nguyên Thần lập tức héo rũ nhanh chóng. Nhưng thần sắc Vương Lâm không hề có chút biến hóa. Hắn nương theo nháy mắt khi Nguyên Thần được bổ sung, ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển động, tìm kiếm phương pháp phá vỡ kiếp này!
Nếu muốn gắng gượng vượt qua thì chỉ còn cách dùng tốc độ nhanh nhất tìm kiếm chân hôn của Lục Ma Hạt bị trấn áp, hấp thu hồn lực của nó để vượt qua kiếp này. Có chân hồn lực đó, kiếp nạn này hẳn không khó vượt qua nữa!
Nhưng. Chân hồn bị trấn áp kia muốn hấp thu được sợ là tuyệt đối không đơn giả, cũng cần thời gian, chẳng biết bao lâu.
Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng.
Kiếp, cũng là cơ duyên. Ta vẫn luôn kiên trì tin vào điểm bày. Kiếp nạn này dù quỷ dị nhưng nó vẫn chỉ là một kiếp mà thôi! Muốn làm khô héo Nguyên Thần của Vương Lâm ta. Xem thử kiếp nạn này cường đại hay tín niệm của Vương Lâm ta kiên cường!
Vương Lâm ngẩng phắt đầu, hai mắt phát ra ánh sáng thần kỳ. Trong ánh sáng nọ ẩn chứa một luồng tín niệm cường đại!
Với tâm trí của Vương Lâm, hắn liếc mắt một cái là nhìn ra chỗ mấu chốt để vượt qua kiếp nạn này, cũng đoán được phương pháp mà những người độ kiếp từ cổ chí kim lựa chọn. Nhưng phương pháp này cực kỳ bị động, thuộc về phương pháp khuất phục kiếp nạn này, đối phó cho qua mà thôi.
Lựa chọn như vậy Vương Lâm hắn không muốn!
Tín niệm cả ta còn đầy đủ. Nguyên Thần ẩn chứa tín niệm của ta. Dưới tín niệm này ta muốn thử xem kiếp nạn này làm sao hủy được ta!
Vương Lâm ngẩng đầu lên nhìn ký hiệu trên bầu trời, hai mắt xuất hiện những tia sáng kiên định.
Hắn cả đời nhiều lần gặp thiên kiếp, sớm đã không còn sự kính sợ, chỉ còn quyết tâm và sự phản kháng bốc lên chín tầng trời!
Nhịp thở thứ tám, trong nháy mắt Vương Lâm ngẩng đầu lên, Huyền Kiếp giáng xuống, Nguyên Thần trong cơ thể Vương Lâm nhanh chóng héo rũ. Khi nhịp thở thứ tám qua đi trong nháy mắt, Nguyên Thần chỉ còn lại một tia, chính là một tia ẩn chứa tín niệm của Vương Lâm. Cả đời hắn tu đạo đều là tín niệm không khuất phục và quyết tâm hắn theo đuổi là làm Lý Mộ Uyển sống lại!
Một tia Nguyên Thần này ở trong nhịp thở thứ tám không thể héo rũ tản ra, giống như tính cách của Vương Lâm, cứng cỏi tồn tại!
Ta tin tưởng Nguyên Thần của ta có thể tồn tại cùng thiên địa!
Ta tin tưởng sự tồn tại của ta không thể bị diệt vong!
Ta tin tưởng cuộc đời của ta nằm trọn trong tay mình!
Nhịp thở thứ chín âm thầm tới. Thân thể Vương Lâm run lên nhưng thần sắc của hắn vẫn không biến hóa. Nhịp thở thứ chín này mà theo lực lượng làm khô héo Nguyên Thần, như muốn hủy diệt một tia Nguyên Thần còn lại ẩn chứa tín niệm của hắn. Nhưng trong nhịp thở thứ chín này nó vẫn tồn tại như cũ!
Đó không phải là Nguyên Thần nữa mà là một luồng tín niệm. Uy nghiêm của thiên địa có thể diệt hết thảy Nguyên Thần nhưng lại không xóa đi được tín niệm của một người. Một người nếu ngay cả tín niệm cũng không có như vậy cuộc đời hắn nhất định sẽ bị thiên địa dày vò, cuối cùng oán trời trách người cũng đều là do bản thân tạo thành!