Vương Lâm lắc đầu. Huyền Kiếp này hắn không biết người khác vượt qua thế nào nhưng tuyết kiếp phá không được chân thân của hắn, phong kiếp lại càng không thể đánh tan lực lượng thân thể hắn.
Dù là phong kiếp có duy trì liên tục mấy trăm năm thì cũng không thể đả động tới thân thể này.
Thân thể hắn đã không còn như năm đó, dưới sự cải tạo của lão già mặc lục bào lúc này đã dẻo dai phi thường. Loại dẻo dai này và sự mạnh mẽ vốn có kết hợp lại khiến cho loại phong kiếp này không thể rung chuyển Vương Lâm chút nào!
Giơ tay trái lên, Vương Lâm hướng về phía cơn lốc đang vờn quanh thân thể đột nhiên chụp một cái, tùy ý kéo mạnh! Tiếng ầm vang kinh thiên không ngừng truyền ra. Dưới lực lượng của Vương Lâm, cơn lốc này ầm ầm sụp đổ, trực tiếp tan nát cả chín tầng, khiến cho chín cơn lốc nổ tung, cuồng phong tràn về bốn phía, sau đó tiêu tán.
Gió tan, Vương Lâm vẫn ngồi nơi đó uống rượu, ngũ hành chân thân đứng phía sau hắn lạnh lùng nhìn bầu trời, không nhúc nhích gì.
Bầu trời âm u, giống như khuôn mặt âm trầm của một người. Từ từ những vùng mây Huyền Kiếp vô hình tràn ngập, bao phủ cả bầu trời, chầm chậm nhúc nhích. Tiếng sấm ầm ầm vang vọng tầng mây, những tia chớp thỉnh thoảng lóe lên chiếu sáng không gian.
Hơn mười tu sĩ Lục Ma Châu ở ngoài mấy ngàn dặm nhìn thấy hai kiếp phong tuyết tan nát, lúc này lặng ngắt như tờ.
Tiếng sấm càng ngày càng kịch liệt. Kiếp vân càng ngày càng xuất hiện nhiều trên bầu trời, hoàn toàn che phủ thiên không, đè nặng xuống, tia chớp lóe lên càng nhiều. Tiếng ầm vang lúc này đã vô cùng bạo ngược.
Nhưng tất cả không thể nào khiến Vương Lâm biến sắc. Hắn vẫn bình tĩnh ngồi uống rượu, ngẩng đầu thoáng nhìn bầu trời đầy kiếp vân và lôi đình, đột nhiên mỉm cười.
Lôi?
Vương Lâm nhìn kiếp vân trên bầu trời và sấm sét đang rền vang, lại lắc đầu lần nữa. Cúi người uống một ngụm rượu.
Trong khi hắn lắc đầu, từ trong tầng mây truyền ra tiếng nổ ầm ầm. Chỉ thấy kiếp vân kia chuyển động, một luồng sấm sét giống như nối liền cả thiên địa ầm ầm đánh thẳng xuống Vương Lâm. Luồng sấm sét này mang theo một lực lượng kinh thiên, trong nháy mắt đã tới gần, giống như muốn lập tức giết chết Vương Lâm vậy!
Ngươi dám!
Vương Lâm ngẩng phắt đầu gầm nhẹ.
Tiếng gầm của hắn vượt qua cả tiếng sấm sét, áp đảo tất cả lôi âm trong thiên địa. Vang vọng trong lôi kiếp này. Cũng trong tiếng gầm này, từ cơ thể Vương Lâm tuôn ra một luồng ý chí của lôi. Luồng ý chí này chính là lôi đình đứng đầu trong thiên địa!
Lôi kiếp trong chớp mắt sắp sửa hạ xuống kia lúc này run rẩy, không ngờ ở khoảng cách ngoài trăm trượng trước Vương Lâm liền bị cuốn đi. Giống như sợ hãi Vương Lâm vậy. Nó cuốn đi, không những không công kích Vương Lâm mà ngược lại bay thẳng vào trong kiếp vân trên bầu trời!