Ta lại sớm thức tỉnh trước một kiếp.
Nam tử trung niên nọ nhìn về phía xa, hồi lâu thì thào nói. Nửa ngày sau hắn cúi đầu. Ánh mắt đảo qua đống đổ nát, tản thần thức ra. Trong nháy mắt khi thần thức hắn tản ra, lập tức bao trùm cả từng tấc đất của đại lục này.
Hắn mơ hồ nhớ lại, rất lâu, rất lâu trước đây đã đi tới nơi này, hủy diệt toàn bộ nơi đây, giết chết tất cả sinh linh xong, hấp thu tử khí nơi này, đắm chìm vào trong bế quan.
Dựa theo hắn tính toán thì hẳn phải năm kiếp nữa mới thức dậy. Nhưng giờ phút này hắn lại dậy sớm một kiếp.
Là nơi nào truyền tới rung động xâm nhập linh hồn ta, khiến ta thức tỉnh sớm. Đó là khí tức của đồng loại. Chẳng lẽ có đồng loại mới sinh ra.
Nam tử này trầm mặc.
Trong trí nhớ của hắn, đã lâu lắm rồi có chút cảm nhận với phương hướng mà khí tức kia truyền tới.
Nơi đó hẳn là nơi của người thủ hộ.
Nam tử trung niên này suy tư một lát, chậm rãi đứng lên. Trong nháy mắt khi đứng dậy. Thân thể hắn lập tức lóe lên u quang, hóa thành một bộ trường bào màu đen. Bộ trường bào này bao phủ khuôn mặt, chỉ còn lại mái tóc dài kinh người kia dùng một phương thức xuyên thấu qua trường bào, buông xuống rất sâu.
Thân thể hắn thoáng một cái liền vọt lên bầu trời, mái tóc phất phới phía sau, xa xa nhìn lại trông như một con hắc long. Người này dần dần bay lên, mơ hồ bên ngoài thân thể hắn thực sự xuất hiện một hư ảnh hắc long lượn quanh, giống như chính hắn hóa thành, gào thét lao thẳng lên bầu trời. Phương hướng hắn đi chính là Tiên Cương đại lục cực kỳ xa xôi kia.
Với tốc độ của hắn đi tới Tiên Cương đại lục cũng cần tới mấy trăm năm!
Tạm thời không nhắc tới nam tử hắc long này nữa. Ở trên Lục Ma Châu của Tiên Tộc trên Tiên Cương đại lục, Vương Lâm nhìn ba đạo hư bản nguyên, hai tay giơ lên bắt quyết, bỗng nhiên điểm một chỉ về phía trước.
Một chỉ này điểm ra, ba đạo hư bản nguyên lập tức ngưng tụ với nhau, chậm rãi dung hợp. Ba đạo bản nguyên này không phải Vương Lâm bằng vào ngoại lực đạt được mà là Ý Cảnh tự sinh ra trong cơ thể.
Ba đạo bản nguyên này là trong lần đầu tiên hóa phàm, lần hóa phàm thứ hai ngưng tụ, tới lần hóa phàm thứ ba thì đại thành!
Sinh tư, nhân quả, chân giả đổi ứng với nhau, cùng biến hóa, chầm chậm dung hợp trước mặt Vương Lâm.
Trong sinh tử Vương Lâm thấy Chu Tước Tinh, thấy ba đời người nhà Đại Ngưu.
Trong nhân quả Vương Lâm thấy Liễu Mi, thấy Vương Bình, thấy cảnh mình làm phụ thân.
Trong chân giả hắn thấy Tô Đạo, thấy sáu mươi năm trong mộng, thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc.
Ba đạo hư bản nguyên, đối với Vương Lâm mà nói không phải là bản nguyên là là cả hành trình nghịch thiên, là vận mệnh của hắn!