Những vật bộ tộc của lão phu chuẩn bị những năm này cuối cùng cũng có thể dùng tới rồi!
Hai mắt lão già mặc lục bào lóe lên, tay trái giơ lên, lập tức vỗ lên nhiều chỗ trên cơ thể.
Mỗi một lần vỗ thì lại có một vật kỳ dị không rõ là thứ gì bay ra, lơ lửng bốn phía, tỏa ra ánh sáng chói mắt. Thân thể hắn giống như một cái Túi Trữ Vật, tồn tại rất nhiều vật phẩm mà bộ tộc của họ chuẩn bị vô số ngàn năm qua.
Toàn bộ những thứ này vì làm hồi sinh Lục Ma Hạt mà chuẩn bị, phong ấn trong cơ thể mỗi đời Tế Tự. Trừ khi bọn họ nguyện ý. Người khác không có bất cứ phương pháp nào có thể lấy những thứ này ra, hoặc tu vi phải đạt tới trình độ như Đại Thiên Tôn mới có thể làm được.
Thân thể người này hiển nhiên là Đạo Cổ nhất mạch nhưng thân hình Đạo Cổ nhất mạch kiên cố có thừa, tính dai bền lại không đủ. Ta lợi dụng cành tiên thụ chín ngàn năm này làm cho thân thể này về sau vô cùng khó phá hủy!
Tay trái lão già mặc lục bào chụp vào hư không trước mặt một cái. Lập tức một cành cây màu đen tỏa ra khí tức tang thương hiện lên trong tay hắn.
Vật này ở trên Tiên Cương đại lục cực kỳ hiếm thấy, bộ tộc hắn phải trả giá đắt mới đối được. Giờ phút này hắn không chút do dự. Vung lên một cái. Cành cây tỏa ra một luồng thiên địa lực, bay thẳng vào thân thể Vương Lâm.
Trong nháy mắt khi tới gần, nó lập tức nổ tung, hóa thành bột phấn màu đen tràn ngập toàn thân Vương Lâm. Bột phấn này trong lúc khuếch tán giống như có tính mạng, hình thành một sợi tơ hư ảo, trong nháy mắt chui vào lỗ chân lông Vương Lâm, dung nhập vào trong cơ thể hắn, nối liền dày đặc lại, hình thành một tấm lưới lớn trong cơ thể Vương Lâm.
Tấm lưới này liên kết với huyết nhục Vương Lâm, ăn sâu vào trong đó, khiến thân thể Vương Lâm phát ra những tiếng nổ bùng bùng, nhúc nhích một cách quỷ dị, bộc phát ra một cảm giác cực kỳ cứng cỏi, vượt xa thân thể của Cổ Tộc tầm thường, chẳng những cực kỳ chắc chắn mà lại còn rất bền dai, cực khó phá hủy.