Hắn lựa chọn tiếp tục chờ. Hắn còn có sáu mươi năm tuổi thọ. Hắn không muốn trong sáu mươi năm này lại khiến tất cả mọi thứ tộc mình chuẩn bị trở thành đồ cho người khác hưởng.
Thời gian tám mươi năm cũng đủ một đời phàm nhân trôi qua. Trong tám mươi năm này, người Vương Lâm đã ngập trong bọ cạp màu lục.
Trong tám mươi năm này hắn không hấp thu thiên địa lực, không tu luyện, chỉ buồn tẻ ở trong sự bảo vệ của Thiên Nghịch Châu, yên lặng chờ đợi. Hắn giống như trở thành một người già, rất nhiều chuyện, nhiều ký ức, trở nên mơ hồ.
Giống như có một tầng sương mù ngăn cách, cũng có thể nói là một lớp bụi bặm.
Hắn đã quên rất nhiều. Động phủ giới cũng tốt, Thiên Ngưu Châu cũng được. Thậm chí là nguy cơ của chính mình cũng từ từ bị hắn lãng quên. Cả người hắn bị vây trong một trạng thái không nói lên lời, giống như dung hợp cùng thiên địa, trở thành một bộ phận của thiên địa nhưng lại không giống như súc địa thành thốn.
Chẳng qua trong tâm thần hắn vẫn có vài thân ảnh mà hắn không thể nào quên được, không muốn quên đi. Trong vài thân ảnh đó có cha mẹ, có một nữ tử có nụ cười ôn nhu an ủi hắn.
Có một số người cả đời mờ mịt, quên đi mục đích mình chuyển thế.
Có một số người cả đời tầm thường, trước khi chết nhìn sao trời, bỗng nhiên nhớ ra mục đích mình đã quên đi.
Có người thì lại phá tan cả thế giới chỉ vì tìm kiếm một thân ảnh. dù chỉ là một thân ảnh nhưng hắn cũng muốn nghịch chuyển cả thương khung, dù sao cũng không lùi bước.
Thời gian trôi qua. Lúc này đã không phải bốn mươi năm mà là ba mươi năm… bên trong kiến trúc hình con bọ cạp, lão già mặc lục bào đã có quyết định!
Hắn không thể chờ đợi được nữa. Tuổi thọ của hắn chỉ còn lại không tới ba mươi năm. Hắn cũng không cần đợi nữa bởi lần dò xét này hắn tuyệt không tin là có người có thể chờ đợi tới mười năm. Phải biết rằng đây là chờ đợi chứ không phải ngồi xuống bế quan, là chờ đợi tử vong!
Hắn thấy thân thể Vương Lâm đã hoàn toàn phế bỏ, nếu không có sự chuẩn bị của hắn thì sợ rằng hiện giờ vô số bọ cạp màu lục đã phá tan thân thể này thành mây khói.
Nguyên Thần nếu còn thì trong một khắc khi thân thể diệt vong, bọ cạp màu lục sẽ ùa lên cắn nuốt, trở thành dưỡng chất cho chúng. Với loại hành hạ sống chết này, hắn không tin là có người có thể kiên trì được!
Vào một ngày nọ, lão già mặc lục bào chậm rãi đứng dậy, tiếng ho khan càng kịch liệt, có hai Lục Ma sứ giả đi theo, hướng về không gian chỗ Vương Lâm mà tiến tới.
Không bao lâu sau, tiếng ho khan xa dần, từ từ yếu đi trong kiến trúc hình bọ cạp này.
Trong không gian màu lục nọ xuất hiện sóng gợn lan ra. Thân ảnh lão già mặc lục bào xuất hiện, suy yếu đi ra. Hắn nhìn vô số bọ cạp màu lục phía dưới, không còn thấy Vương Lâm đâu nữa, trầm mặc nửa ngày.