Sau khi lão già mặc lục bào và hai Lục Ma sứ giả hộ vệ rời đi. Thân thể Vương Lâm vẫn ngồi ở đó không nhúc nhích. Từ từ, trong không gian màu lục này trở nên yên tĩnh, chỉ có vô số ánh sáng màu lục lóe lên không ngừng.
Trong mỗi một đạo ánh sáng nọ lại có một hư ảnh bọ cạp màu lục, tràn ngập không gian này.
Thời gian chậm rãi trôi qua, chớp mắt đã qua ba tháng. Trong ba tháng này Vương Lâm vẫn ngồi bình tĩnh như trước, không có chút sinh cơ hay di động nửa điểm. Trên thân thể hắn bị một lượng lớn ánh sáng màu lục bao phủ, nếu nhìn kỹ có thể thấy thân thể Vương Lâm giống như bị vô số bọ cạp màu lục bò quanh, chầm chậm nhúc nhích, tràn ngập trên người hắn.
Trong ba tháng này, Nguyên Thần Vương Lâm được Thiên Nghịch Châu bảo vệ vẫn lẳng lặng chờ đợi. Hắn có đủ kiên nhẫn, chờ đợi cơ duyên to lớn mà hắn mơ hồ cảm nhận được.
Lão già mặc lục bào kia cực kỳ đa nghi. Theo Vương Lâm thấy, đối phương tuyệt đối sẽ không tin mình, sợ rằng sắp tới sẽ còn mấy lần dò xét nữa, cho tới khi hoàn toàn xác định mới an tâm đưa cơ duyên tới cho mình.
Vương Lâm dù đoán không được tương lai mình sẽ còn bị dò xét thế nào nhưng hắn đã có chuẩn bị nên tâm thần dưới sự bảo vệ của Thiên Nghịch Châu cứ từ từ mà chờ đợi.
Dĩ bất biến ứng vạn biến, đây là ý niệm hiện nay của Vương Lâm. Hắn tùy ý để mấy con bọ cạp màu lục này bao trùm cơ thể, dù có một số con chui vào miệng mũi, vào hai tai nhưng cơ thể hắn vẫn không chút biến hóa như trước.
Thời gian chẳng mấy chốc lại trôi thêm ba tháng, ba tháng, ba tháng. Rất nhanh Vương Lâm đã ở trong không gian màu lục này hơn một năm.
Với tu sĩ đạt tới tu vi như hắn, thân thể đã ngàn năm không hư hỏng. Thời gian một năm này, thân thể của hắn vẫn không hề có chút biến hóa như trước. Chẳng qua đám bọ cạp màu lục bao trùm trên cơ thể hắn càng ngày càng nhiều.
Trong không gian màu lục này. Đám bọ cạp màu lục co thân thể Vương Lâm trở thành một phần của nơi này, giống như một tòa bảo địa. Tràn ngập khí tức âm u.
Giờ phút này sợ rằng bất luận kẻ nào khi nhìn thấy không gian màu lục này cũng đều kinh hãi.
Vương Lâm đã không còn tồn tại nữa. Nơi này chỉ còn một đám đất hình người do bọ cạp màu lục tạo thành.
Nguyên Thần của Vương Lâm trong một năm này giống như nước giếng khơi không dao động, ở bên trong Thiên Nghịch Châu không lộ ra chút nào.
Trong một năm này, lão già mặc lục bào giống như đã bỏ quên Vương Lâm, khắp không gian yên tĩnh, ngay cả thân ảnh bên ngoài kiến trúc hình bọ cạp cũng không thấy.
Tất cả mọi chuyện trong sự yên tĩnh này đều có vẻ quỷ dị.