Mấy tháng sau, tại trung tâm của Lục Ma Châu, trong một vùng ao đầm đầy màu lục trên mặt dất, bên trong có rất nhiều bọt khí bốc lên, tỏa ra mùi hôi thối. Nơi này bị một vùng sương mù xanh biếc bao phủ. Sương mù này chính là từ những bọt khí vỡ ra lan ra, qua bao ngày đêm năm tháng mà ngưng tụ thành.
Trong phạm vi mấy ngàn dặm nơi này có một tòa kiến trúc cao vút. Kiến trúc này từ xa xa nhìn lại trông giống như một con bọ cạp khổng lồ!
Con bọ cạp này lớn cỡ mấy vạn trượng, nằm trên đầm lầy trông vô cùng sống động! Một luồng ma khi ngập trời từ trong đó khuếch tán ra, bao phủ bốn phía, khiến cho hầu hết tu sĩ đều không thể tới gần nơi này. Nếu không nhất định họ sẽ bị ma khí nhập thân, tâm thần trở nên điên cuồng.
Đạo Ma Tông trừ tông chủ ra thì tất cả tu sĩ trong mấy tháng này đều đã trở về sơn môn Đạo Ma Tông. Chỉ có tông chủ bắt Vương Lâm thì giờ phút này thân thể nhoáng lên, đi tới bên ngoài Lục Ma Hạt Miếu.
Với tu vi của hắn mới có thể tới nơi này mà không bị ma khí ảnh hưởng.
Giờ phút này bên cạnh kiến trúc hình con bọ cạp này, thân ảnh Tông chủ Đạo Ma Tông huyễn hóa ra. Trong nháy mắt khi thân thể hắn xuất hiện, từ trong miệng con bọ cạp khổng lồ này truyền ra một tiếng ho khan yếu ớt.
Trong vẻ yên tĩnh này, vài tiếng ho khan tuy rất uy yếu nhưng lại vang lên cực kỳ rõ ràng.
Theo tiếng ho khan càng ngày càng tới gần, chỉ thấy ở miệng con bọ cạp có ba thân ảnh đi ra.
Trong ba thân ảnh này hai người phía sau mặc đạo bào màu xanh biếc, bên trên có vẽ một con bọ cạp dữ tợn. Hai người bọn họ thoạt nhìn như trung niên nhưng lại có một luồng tu vi Không Kiếp trung kỳ lan ra, thần sắc lạnh như băng, giống như không có chút tâm tình nào.
Hai người bọn họ lúc này giống như hộ vệ, bảo vệ một thân ảnh được lục bào che khuất phía trước. Thân ảnh này giống như cực kỳ già nua, giờ phút này thân thể còng xuống, vừa đi vừa ho.
Đã mang người trở về chưa.
Thân ảnh già nua đó ho khan, dừng bước cất giọng khàn khàn nói.
Tông chủ Đạo Ma Tông đối với lão già ẩn thân trong lục bào này cực kỳ khách khí, giờ phút này ôm quyền gật đầu nói.
Đã mang đến, xin mời Tế Tự tới xem.
Vừa nói tay phải hắn vừa vung lên. Lập tức trước mặt hắn xuất hiện một thân ảnh bị hắc bạch nhị khí bao phủ. Thân ảnh nọ chính là Vương Lâm, hai mắt nhắm nghiền, khoanh chân không nhúc nhích.
Tốt lắm. Hắn hẳn rất thích hợp dùng để trấn áp khí vận của Lục Ma Châu ta, khiến cho Lục Ma đại nhân hài lòng.
Lão già nọ ngẩng đầu, dung nhan không thể nhìn rõ nhưng lại thấy bên trong lục bào hai mắt mang theo vẻ yêu dị, sau khi liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái liền lộ vẻ hài lòng.