Loại lực lượng hủy diệt này Vương Lâm có lực lượng Đạo Cổ toàn thân chống cự, hơn nữa dựa vào thân thể và áo giáp cực kỳ trân quý của Quy Nhất Tông chống đỡ.
Dù là thế nhưng cơ thể và Nguyên Thần của Vương Lâm vẫn phải run rẩy, lui lại mấy ngàn trượng, khóe miệng tràn máu tươi. Trên áo giáp của hắn, ở vị trí ngực có một vùng vỡ vụn bằng bàn tay nhưng chưa tan nát.
Bọn họ là muốn ta bị thương, nhờ đó. Trì hoãn thời gian!
Vương Lâm đã thử dùng súc địa thành thốn ở nơi này nhưng đã bị phong ấn. Dù là hắn mặc Hồn Khải vào những vẫn không thể thoát nổi.
Ngay vào lúc Vương Lâm lui lại phía sau, một kiếm kinh thiên gào thét lao tới, nhanh chóng áp sát, thanh thế cực kỳ kinh người. Một kiếm này giống như chém đôi cả đại địa, quét ngang không gian vậy.
Vương Lâm ngẩng phắt đầu, tay phải giơ lên, một quyền đánh thẳng tới kiếm khí này. Đối với loại kiếm ảnh cực đoan này, thần thông của đối phương quá phức tạp, chỉ còn cách trực tiếp đón đỡ.
Ầm một tiếng, trong nháy mắt khi kiếm ảnh kia hạ xuống, tay phải Vương Lâm cũng run lên, áo giáp bên ngoài cánh tay lập tức nát bấy.
Kiếm khí kia theo cánh tay truyền vào cơ thể Vương Lâm, triển khai lực lượng hủy diệt nhưng bị Vương Lâm mạnh mẽ nén xuống, thân thể nhoáng lên hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía nam tử mặc thanh y đang đứng trên ngọn núi cao nhất.
Nam tử mặc thanh y kia thần sắc lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Hắn chính là Vân Không!
Trong nháy mắt khi Vương Lâm xé gió lao tới, tay phải Vân Không bỗng nhiên giơ lên, đạo kiếm khí kinh thiên thứ hai bùng lên, hóa thành một kiếm ảnh bao trùm thiên địa, lại chém tới Vương Lâm một lần nữa!
Một chiêu kiếm này còn mạnh hơn chiêu trước, trong nháy mắt đã chém xuống Vương Lâm. Hắn gầm nhẹ một tiếng, không cần nghĩ ngợi, tay phải lại xuất ra một quyền.
Tiếng ầm ầm vọng ra. Kiếm thứ hai cũng sụp đổ. Nhưng cánh tay của bộ giáp hình người của Vương Lâm lập tức nổ tung.
Nhưng trong chớp mắt khi chiêu kiếm thứ hai biến mất, Vân Không chém tiếp chiêu thứ ba, thứ tư!
Hai đạo kiếm khí kinh thiên bốc lên, lao thẳng về phía Vương Lâm, ầm ầm nổ tung, vang vọng bốn phía. Vương Lâm bỗng nhiên lao ra, khoảng cách tới Vân Không không tới một trăm trượng, thần sắc dữ tợn, tràn ngập sát khí.
Sắc mặt Vân Không hơi tái nhựt. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong nháy mắt khi Vương Lâm còn cách hơn chưa tới trăm trượng liền cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu tươi này màu vàng kim, hình thành chín kiếm ảnh bay thẳng về phía Vương Lâm.
Ngay sau đó hắn lại giơ tay phải lên, chụp vào hư không một cái. Bất ngờ một thanh kiếm cổ kính, lộ ra khí tức của hoàng tộc xuất hiện trên tay hắn. Cầm lấy thanh kiếm, thân thể Vân Không bay lên, ở phía sau chín đạo kiếm ảnh chém ra một kiếm cuối cùng!