Tuyết rơi liên miên, gió rét gào rít, vào lúc hoàng hôn mùa đông nơi này, Vương Lâm tiến vào bên trong thành trì của phàm nhân. Hắn cũng không biết tại sao mình khi ở xa xa phát hiện ra thành trì này lại dâng lên ý nghĩ muốn tới đây.
Có lẽ ta muốn tìm kiếm cảm giác của một người bình thường Hai chân Vương Lâm giẫm lên mặt đất đầy tuyết đọng, phát ra tiếng loạt xoạt. Có vài bông tuyết rơi lên trên mặt của hắn, mang tới cảm giác rất lạnh.
Từ thành trì nơi này nhìn lại, những nơi hắn đi qua, vết chân để lại trên mặt tuyết sau lưng rất nhanh liền bị tuyết bao phủ.
Ở bên một cửa thành, Vương Lâm quay đầu nhìn lại phía sau. Dọc đường đi hắn thấy cảnh tượng vạn gia đình phàm nhân trong thành đèn đã sáng trong buổi hoàng hôn ngập trời tuyết rơi.
Chẳng qua hắn lại không không cảm giác ấm áp này. Tất cả mọi thứ của hắn giống như bước chân bị tuyết bao phủ kia. Hắn không thuộc về nơi này.
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm cảm thấy cảm giác không nói lên lời này. Hắn mơ hồ hiểu rõ, cùng với sự tăng lên của tu vi, mình và phàm trần đã cắt đứt tia liên lạc cuối cùng.
Hắn mơ hồ biết ba lần hóa phàm đã là giới hạn. Sau ba lần đó chính là đoạn phàm! Đây là một sự biến hóa trong tâm tính. Hắn lúc trước còn muốn nghỉ ngơi trong thành trì phàm gian, muốn nhìn phàm nhân sinh sống nhưng giờ đã không còn dung nhập vào nổi nữa.
Trái tim ta không yên tĩnh sao.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy tuyết rơi, sau hoàng hôn là đêm tối, một mình đứng bên cạnh cửa thành mà thì thào.
Bản nguyên của ta lúc này đã có tám đạo. Còn thiếu một đạo bản nguyên là có thể bước vào cảnh giới Không Kiếp. Đoạn đường từ đó về sau ta tự tin là có thể trong thời gian ngắn độ qua chín lần Huyền Kiếp. Có lẽ trái tim ta thực sự không an tĩnh rồi. Nhưng cuối cùng sẽ có một ngày ta có thể như năm xưa, có thể yên tĩnh ở trong một thành thị của phàm nhân, yên lặng cảm ngộ thương khung.
Vương Lâm đi tới, mang theo phiền muộn rời đi. Hắn hình như đánh mất một thứ gì đó, bản thân muốn tìm mà không sao tìm được.
Đây là một cái giá. Cái giá để trở thành cường giả.
Vương Lâm yên lặng nhẹ bước, xuyên qua cửa thành đã đóng, đón gió lạnh và tuyết rơi ngoài thành, hướng về phía xa xa từ từ bước đi.
Phía sau hắn, ánh đèn của vạn gia đình lấp lánh, lộ vẻ ấm áp. Nhưng sự ấm áp này Vương Lâm chỉ có thể khát vọng, không thể chạm vào được.
Tiếng gió nức nở thổi bay những bông tuyết trong thiên địa, dần dần như tấu lên một cung đàn phong tuyết, vang vọng không gian, nương theo thân ảnh cô độc của Vương Lâm. Không biết tới nơi nào.