Cầm hòn đá màu đen này, biết vật ấy không phải là Không Gian Thạch, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn Đỗ Thanh, ôm quyền nói.
Đa tạ Đỗ huynh!
Đỗ Thanh vội vàng lắc đầu, trừng mắt nhìn, thấp giọng nói:
Thứ này là cái gì?
Vương Lâm mỉm cười, lắc đầu không nói, mà là nhìn thoáng qua không trung, chậm rãi mở miệng.
Không thể nói! Đỗ huynh, ngày sau nếu có chút cơ duyên, ta và ngươi còn có thể gặp nhau. Chúng ta cáo biệt tại đây thôi!
Nói xong Vương Lâm than nhẹ, hướng về không trung bước một bước, đi thân ảnh trong nháy mắt liền biến mất.
Đỗ Thanh nhìn thân ảnh Vương Lâm rời đi, suy nghĩ cẩn thận lại mọi chuyện, thầm than một tiếng, thân thể hóa thành cầu vồng rời đi. Hắn muốn đi tới Đại Hồn Môn, báo cho Thanh Ngưu lão tổ rằng hắn đã hoàn thành nhiệm vụ.
Vương Lâm dung nhập thiên địa, rời khỏi Thất Đạo Tông, lúc xuất hiện là ở một vùng sa mạc hoang vắng. Sa mạc như thế này cũng rất hiếm thấy trên Thiên Ngưu Châu.
Giờ phút này là ban đêm, gió lạnh thổi khắp sa mạc. Những cơn gió này lạnh tới tận xương, có thể khiến phàm nhân trong sa mạc này chết cóng nhưng đối với tu sĩ mà nói cũng chẳng đáng để nói. Mà đối với những người như Vương Lâm đã bước vào bước thứ ba. Những cơn gió này rất nhu hòa.
Trong tay hắn vẫn cầm viên đá màu đen như cũ. Hắn cúi đầu nhìn viên đá trong lòng bàn tay, ánh mắt lộ vẻ trầm ngâm. Hắn không biết mình có nên mở nó ra hay không.
Vật ấy dù hắn không biết là thứ gì, nhưng khí tức của Hồn Diễn Đạo phía trên nó cũng nói rõ cho Vương Lâm phương pháp mở ra.
Một lát sau, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ quyết đoán, lòng bàn tay mở ra. Chỉ thấy người tí hon ba tấc do Hồn Diễn Đạo biến thành, bỗng nhiên hiện ra bên cạnh hòn đá màu đen kia, thân thể nhoáng lên một cái liền dung nhập vào bên trong.
Tiếng động răng rắc truyền khắp màn đêm trong sa mạc, hòa cùng tiếng gió rít nức nở thê lương truyền vào tai Vương Lâm. Sau khi người tí hon ba tấc tiến vào bên trong hòn đá. Trên bề mặt nó xuất hiện những khe nứt li ti. Chúng xuất hiện càng ngày càng nhiều trong thời gian mười nhịp thở ngắn ngủi đã khiến viên đá hoàn toàn vỡ vụn.
Từ trong đó bay ra bốn quầng sáng!
Trong khoảnh khắc khi nhìn thấy bốn quầng sáng này, tâm thần Vương Lâm chấn động, sửng sờ đứng đó.
Bên trong quầng sáng thứ nhất là hình người lớn cỡ nắm tay đang ngồi khoanh chân, không có ngũ quan. Thân thể này thật ra là một bộ áo giáp hình người biến hóa thành.
Từng luồng khí tức thổ hệ trong ngũ từ bộ áo giáp này ập tới, giống như âm thầm dung hợp với sa mạc này, với cả đại địa, cuốn động đất cát bốn phía nhẹ nhàng chuyển động.
Áo giáp của Quy Nhất Tông, Vương Lâm không hiểu biết nhiều lắm, nhưng hắn cũng đã từng nhìn thấy vài cái. Dù là ở động phủ giới, hay là ở trong sơn môn Quy Nhất Tông khi Tông chủ Quy Nhất Tông ban cho mấy người còn lại.