Thiên Ngưu Hồn ảnh mang theo vè điên cuồng, lao thẳng về phía vầng mặt trời. Biên Vân sau khi mặc vào Hồn Khải tu vi cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng giờ phút này sau động tác của hắn, hư ảnh Thiên Ngưu nhằm về phía mặt trời đánh tới thì khí tức trên thân thể hắn đột nhiên giảm đi, từ Không Kiếp hậu kỳ khôi phục tới Không Kiếp trung kỳ.
Thần thông này bất ngờ lại khiến hắn phải tạm thời không thể mặc Hồn Khải, khiến nó hóa thành một Thiên Ngưu Hồn chính thức, đánh tan Tàn Dạ trong thiên địa!
Tất cả mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt. Thiên Ngưu Hồn dùng tốc độ cực nhanh va chạm với vầng mặt trời. Trong tiếng ầm vang này, Vương Lâm phun máu tươi. Đồng thời vào lúc thần thông Tàn Dạ sụp đổ, thân thể hắn liên tục bị cuốn đi mấy trăm trượng.
Còn Biên Vân kia thân thể nhoáng một cái như già đi cả ngàn năm, máu tươi tràn ra, vội vàng lui lại phía sau. Nhưng Vương Lâm sao có thể để hắn rời đi. Giờ phút này không để ý tới thương thế, thân hình Vương Lâm lao tới, tiến thẳng về phía Biên Vân đang muốn lui lại phía sau, muốn thừa dịp Hồn Khải tán đi mà đánh chết hắn.
Đường Giai trầm mặc, không ra tay giúp đỡ nữa. Nàng vừa rồi giúp đỡ chỉ là thay mặt đại tỷ mà thôi. Lúc này vẻ mặt nàng phức tạp, nhìn thoáng qua thân ảnh Vương Lâm đang lao đi, xoay người không chút do dự biến mất.
Vẻ mặt Vương Lâm đầy sát khí, trong tích tắc đã tới gần, giơ tay phải lên, nắm quyền mạnh mẽ đánh thẳng về phía Biên Vân. Một quyền này ẩn chứa Đạo Cổ lực, vừa đánh ra liền khiến thiên địa biến hóa, tiếng chấn động vang vọng. Thân thể Vương Lâm bị cuốn đi. Phun ra rất nhiều máu tươi.
Thân thể Vương Lâm cũng chấn động nhưng cắn răng lao tới một lần nữa.
Hai người liên tục va chạm mấy lần, khiến tiếng chấn động càng mãnh liệt. Trong mắt Biên Vân kia lúc này xuất hiện vẻ sợ hãi. Hắn không phải chưa từng thấy kẻ điên cuồng nhưng như Vương Lâm không để ý tới bản thân mà chỉ chăm chăm giết người thế này thì hắn mới gặp lần đầu tiên.
Ngay trong tích tắc khi Vương Lâm và Biên Vân đang liên tục chém giết thì đột nhiên mấy ngàn dặm bên trong Quy Nhất Tông, một bàn tay khổng lồ đột nhiên biến ảo ra, hướng về phía này chụp tới.
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm, bỏ qua cho Biên Vân, thân thể lui lại phía sau mấy bước, sóng gợn lan ra dưới chân, trong nháy mắt liền biến mất, dung nhập thiên địa mà đi.
Bàn tay khổng lồ màu đen kia lập tức lao tới túm lấy Biên Vân, lôi về trong Quy Nhất Tông.
Trận chiến này từ khi bắt đầu tới lúc này diễn ra cực kỳ ngắn ngủi. Cho tới giờ phút này, sau khi Vương Lâm rời đi, tám khối thiên thạch trên bầu trời mới ầm ầm rơi xuống, đánh lên mặt đất tạo thành tiếng nổ vang. Trong phạm vi ngàn dặm, khói bụi bốc lên mù mịt. Một hồi lâu sau, khói bụi tiêu tán, trên mặt đất hiện ra những cái hố thật sâu, trong đó có vô số mảnh đá vụn màu đen tỏa ra khói đen cuồn cuộn sau khi bị thiêu đốt.