Vãn bối không hiểu, vì sao người bên cạnh đạt được hai loại phần thưởng, mà Vương mỗ lại chỉ là một Hỏa Khải kia!
Vương Lâm không khách khí chút nào. Hắn hôm nay cũng không phải một thân một mình mà là trưởng lão của Đại Hồn Môn.
Do đó chuyện này hắn tuyệt không thể nhẫn nhịn, cho dù là Tông chủ Quy Nhất Tông, hắn cũng vẫn chất vấn.
Tu vi của ngươi thấp nhất, một bộ khôi giáp là đủ rồi, chuyện này là do bổn tông và Đại Hồn Môn sau khi thương nghị mới quyết định ban thưởng. Ngươi có thể không hiểu, nhưng nhất định phải tiếp nhận. Nếu ngươi không thích Ngũ Hành Hỏa Khải này, lão phu sẽ thu lại.
Giọng nói uy nghiêm kia truyền ra, lập tức bộ hỏa giáp đang trôi lơ lửng giữa không trung lập tức ầm ầm khuếch tán, một lần nữa hóa thành một biển lửa. Bị cuốn thẳng trở lại đại điện.
Kết quả thương nghị có gì làm bằng chứng hay không?
Vương Lâm nhìn đại điện, chậm rãi nói.
Lời nói của Vương Lâm vừa dứt. Từ trong đại điện lập tức bay ra một đạo u quang. Bên trong đạo u quang này là một sợi tóc màu trắng, sau khi bay ra, sau đó lập tức tan vỡ, mơ hồ hóa thành một thân ảnh.
Thân ảnh này chính là Thanh Ngưu lão tổ!
Chuyện ban thưởng, đã quyết định như thế thì lão phu sẽ không thay đổi nữa. Nếu Vương Lâm tuân thủ không nhanh chóng thì cứ coi như không cần khen thưởng!
Vương Lâm thấy Thanh Ngưu lão tổ huyễn hóa ra thì hiểu đây không phải là phân thân của Thanh Ngưu lão tổ mà chỉ là một tia thần thức.
Bằng chứng đã cho ngươi thấy, lui ra!
Trong đại điện truyền ra giọng nói lạnh lùng của Tông chủ Quy Nhất Tông.
Thần sắc Vương Lâm không lộ ra chút dao động nào. Nếu chuyện này đúng là kết quả do Đại Hồn Môn và Quy Nhất Tông sau khi thương nghị, chuyện đã bất công như vậy thì Vương Lâm hắn cũng không cần nghĩ tới ước định với Thanh Ngưu lão tổ của Đại Hồn Môn nữa.
Trầm mặc, Vương Lâm không mở miệng nữa mà bình tĩnh đứng ở đó. Giống như chuyện vừa rồi chưa hề phát sinh, cũng chẳng tỏ vẻ đau lòng vì Tông chủ Quy Nhất Tông thu lại Hỏa Khải một chút nào.
Lão phu hiện đang thi triển thần thông, mở đại trận bất động cả vạn năm nayy của Quy Nhất Tông ta, đem bốn người các ngươi đưa vào Lục Ma Châu. Trước đó bốn người các ngươi lưu lại cho ta một tia mệnh hồn. Dựa vào mệnh hồn của các ngươi, lão phu có thể vào thời điểm sau khi các ngươi hoàn thành nhiệm vụ đưa các ngươi từ Lục Ma Châu trở lại!
Từ mệnh hồn này vừa thốt ra, con ngươi trong mắt Vương Lâm âm thầm co rụt lại. Loại chuyện này, chỗ tốt là có thể mượn nó để trở lại, nhưng cũng tồn tại điểm không tốt. Đó là việc không có tự do. Hành tung lúc nào cũng bị đối phương nắm trong tay.
Vân Dật Phong thân là đệ tử của Quy Nhất Tông, tất nhiên không do dự chút nào, tay phải giơ lên vỗ vào mi tâm. Thân thể hắn chấn động, một luồng hồn khí tản ra, hóa thành một hồn cầu, bay thẳng về phía đại điện.